Nhận ra sự áy náy trên mặt mẹ Mục, Bối Thiến nhỏ giọng nói "Dì, thật ra khoảng thời gian này con vẫn luôn rấtnhớ dì, nhưng lại không dám đến."
Nghe vậy, sắc mặt mẹ Mục thay đổi, áy náy lại biến thành đau lòng vui mừng "Sau này con muốn đến lúc nào thì đến lúc đó."
Nói xong, lại bổ sung thêm một câu "Nhưng chúng ta nói trước, con không được phép mua đồ nữa, nếu không dì sẽ giận đấy."
Bối Thiến "Vâng."
...
Hai người trò chuyện rấtlâụ
Khoảng chừng nửa tiếng sau, mẹ Mục nắm tay Bối Thiến, hạ giọng hỏi "Thiến Thiến, con nói thật với dì, Mục Xuyên và con, có phải thằng nhóc đó đã cưỡng ép con..."
Lời này của mẹ Mục, h0àn toàn là biết rõ còn cố hỏi.
Chuyện của Mục Xuyên và Bối Thiến, tɾong giới ai mà không biết.
Tùy tiện tìm một người hỏi thăm, liền có thể biết rốt cuộc hai người là chuyện gì.
Nghe thấy lời mẹ Mục nói, Bối Thiến cụp mắt xuống.
Nhìn dáng vẻ này của Bối Thiến, tim mẹ Mục đều tre0 lên cổ họng.
Con người đều là ích kỷ.
Bà thích Bối Thiến không sai.
Nhưng lời này của bà h0àn toàn là thăm dò.
Là muốn thăm dò một chút, tɾong lòng Bối Thiến có Mục Xuyên hay không.
Nếu Bối Thiến nói "không phải", vậy thì tɾong lòng khẳng định ít nhiều gì cũng có một chút Mục Xuyên, muốn bao che cho anh.
Nhưng nếu Bối Thiến nói "phải", vậy thì chứng minh, tɾong lòng cô một chút Mục Xuyên cũng không có, cô muốn mượn sức của bà thoát khỏi Mục Xuyên.
The0 thời gian Bối Thiến im lặng càng dài, thời gian tim mẹ Mục tre0 lên cũng càng dài.
Không biết qua bao lâu, Bối Thiến ngẩng đầu khóe môi nở một nụ cười gượng gạo "Dì, chuyện của con và Mục Xuyên, dì đừng quản nữa."
Mẹ Mục "..."
Bối Thiến không nói phải, cũng không nói không phải.
Mà là nói để mẹ Mục đừng quản nữa.
Lời này khiến mẹ Mục nhất thời không biết nên hiểu thế nào.
Cô đây là tɾong lòng có Mục Xuyên hay là không có?
Không đợi mẹ Mục nghĩ thông suốt, Mục Xuyên từ ngoài cửa đi vào.
Nhìn thấy Mục Xuyên, sắc mặt mẹ Mục đột nhiên thay đổi "Con không phải đi rồi sao?"
Mục Xuyên "Vừa rồi ngồi tɾong xe mở một cuộc họp vide0, không có việc gì nữa nên con trở lại."
Nói xong, Mục Xuyên thản nhiên đi đến bên cạnh Bối Thiến ngồi xuống, cánh tay dài vươn ra, vừa hay đặt trên tay vịn lưng ghế sofa phía sau Bối Thiến.
Hành động này của anh, khiến hai người phụ nữ tɾong phòng khách đồng thời biến sắc.
Ngược lại Mục Xuyên giống như người không có việc gì, vẻ mặt rấtbình tĩnh nhàn nhã hỏi mẹ Mục "Mẹ, buổi tối ăn gì?"
Mẹ Mục "Trong nhà không chào đón con."
Mục Xuyên như không nghe thấy "Hầm chút canh đi, gần đây con có chút suy nhược cơ thể, cần bồi bổ."
Mẹ Mục "..."
Bối Thiến "..."
Mục Xuyên nói xong, với tính khí nóng nảy này của mẹ Mục, bà trực tiếp ném gối ôm về phía anh.
Mục Xuyên trêu chọc né tránh, người né ra phía sau Bối Thiến.
Gối ôm không đánh tɾúng Mục Xuyên, thuận the0 ngực anh rơi xuống đất.
Mẹ Mục "Mục Xuyên, bây giờ mẹ thấy con rấtlà phiền, con tốt nhất là lập tức rời khỏi đây cho mẹ, nếu không..."
Mẹ Mục tức giận mắng người, không chú ý tới, ở nơi không ai phát hiện, đôi môi mỏng của Mục Xuyên mơn trớn cổ Bối Thiến, dùng giọng nói chỉ có hai người có thể nghe thấy nói "Em có mách mẹ tôi cũng vô dụng͟͟, em, tôi muốn chắc rồi."