Mục Xuyên nhìn thấy biểu cảm của cô, làm như không thấy, sải bước tiến lên, dừng lại trước mặt cô.
Bối Thiến "Dì nói dì ấy không khỏe."
Mục Xuyên cụp mắt xuống, giọng trầm trầm "Ừ."
Bối Thiến "Vậy tôi..."
Mục Xuyên "Mẹ tôi nói nghỉ ngơi một lát sẽ xuống."
Bối Thiến "..."
Bối Thiến vốn định rời đi, nhưng lời này của Mục Xuyên trực tiếp chặn đường lui của cô.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, Bối Thiến mím môi, cuối cùng dời tầm mắt.
Bối Thiến dời tầm mắt, nhưng Mục Xuyên thì không.
Sau khi nhìn chằm chằm Bối Thiến khoảng ba năm giây, Mục Xuyên đột nhiên cúi người, bóp lấy cằm cô, ép cô ngẩng đầụ
Bối Thiến ngẩng đầu, cau mày "Mục..."
Không đợi Bối Thiến nói hết câu, Mục Xuyên cúi đầu, trực tiếp hôn lên môi cô.
Bối Thiến không ngờ Mục Xuyên dám to gan như vậy ở nhà họ Mục, kinh ngạc đứng sững tại chỗ.
Kết thúc nụ hôn, Mục Xuyên khàn giọng "Bối Thiến, thực tập cho tốt, đợi đến khi nào em có tiền đồ, lông cánh đủ cứng cáp, thì có thể rời khỏi tôi."
Khuôn mặt Bối Thiến đỏ bừng "Yên tâm, tôi nhất định sẽ có tiền đồ."
Mục Xuyên cười nhạo "Giỏi lắm."
Lời nói của Bối Thiến, đâu phải là nhất định sẽ có tiền đồ. Rõ ràng là nhất định sẽ rời khỏi anh.
Đến giờ cơm tối, mẹ Mục điều chỉnh tốt cảm xúc rồi xuống lầụ
Vì cảm thấy có lỗi với Bối Thiến, mẹ Mục không ngừng dùng đũa chung gắp cho Bối Thiến những món cô thích ăn.
Mắt thấy thức ăn tɾong bát Bối Thiến đã chất thành một ngọn núi nhỏ, khi mẹ Mục lại gắp thức ăn tới, Mục Xuyên đưa bát của mình ra, chắn trước bát của Bối Thiến.
Mẹ Mục giận dữ trừng anh.
Mục Xuyên cười toe toét "Mẹ, mẹ gắp cho con một ít đi."
Mẹ Mục "Con muốn ăn thì tự gắp, con không có tay à? Con..."
Mẹ Mục còn muốn nói gì đó, đột nhiên bà hiểu ra.
Trong tay bà là tôm, Mục Xuyên bị dị ứng với tôm.
Mẹ Mục hít sâu một hơi, hiểu ra Mục Xuyên đang ám chỉ bà rằng Bối Thiến đã ăn không nổi nữa, mặt bà sa sầm, ném con tôm tɾong tay vào bát Mục Xuyên.
Mục Xuyên không thể ăn tôm, lúc này lại cười khẩy một tiếng, không để tâm, bóc vỏ tôm, ném con tôm vào miệng.
Thấy vậy, mẹ Mục bị dọa không nhẹ.
"Thím Trương, thím Trương, mau đi lấy thuốc."
"Maụ.."
Mẹ Mục còn đang nói, trên người Mục Xuyên đã bắt đầu nổi mẩn.
Đầu tiên là trên người, sau đó đến cổ, rồi lan đến mặt.
Về việc Mục Xuyên bị dị ứng, Bối Thiến không hề hay biết.
Cô chỉ biết Mục Xuyên không bao giờ ăn tôm, nhưng không biết là vì anh bị dị ứng với tôm, cô cứ tưởng anh chỉ đơn thuần là không thích.
Nhìn thấy nhà họ Mục trên dưới loạn thành một đoàn, Bối Thiến nhìn chằm chằm Mục Xuyên, cau mày.
Bắt gặp ánh mắt Bối Thiến ẩn hiện sự lo lắng, Mục Xuyên cười khẽ, tiến lại gần "Cảm động không?"
Bối Thiến "..."
Mục Xuyên "Bối Thiến."
Bối Thiến "Anh bị bệnh à."
...
Lần dị ứng này của Mục Xuyên, làm loạn cả nửa đêm.
Mẹ Mục càng tức đến đỏ mắt, mấy lần vừa bôi thuốc lên những nốt mẩn trên người Mục Xuyên, vừa không nhịn được mà đánh anh.
Bối Thiến đứng ngay trước mặt, nhìn cảnh tượng trước mắt, khóe môi hơi mím chặt.
Nửa đêm, những nốt mẩn trên người Mục Xuyên cuối cùng cũng có dấu hiệu thuyên giảm, mẹ Mục kéo lê thân thể mệt mỏi, giục Bối Thiến đi nghỉ ngơi.
Bối Thiến cùng mẹ Mục ra khỏi phòng.