Chỉ thấy Mục Xuyên cau mày nói "Tôi không có nhiều thời gian giúp ông ta như vậy, anh bảo ông ta tự mình xem xét, vừa muốn trở mình, lại không muốn hạ mình, ông ta tưởng ông ta là cái thá gì?"
Nói xong, Mục Xuyên cúp đïện thoại.
Cúp đïện thoại, Mục Xuyên đưa tay cởi cúc áo sơ mi ở cổ, cởi hai cúc, nhìn Bối Thiến nhướng mày.
Anh sau đó mới phát hiện ra Bối Thiến vẫn luôn nhìn chằm chằm vào anh.
Mục Xuyên "Đang nhìn gì vậy?"
Bối Thiến không lên tiếng, ánh mắt rơi trên mặt Mục Xuyên, vẻ mặt khó đoán.
Mục Xuyên tiến lên trước hai bước, cúi người, hai tay chống lên tay vịn ghế sô pha, cúi đầu lại gần Bối Thiến "Hôm nay ở văn phòng luật gặp phải phiền phức sao?"
Hai người khoảng cách gần, Bối Thiến hơi nghiêng đầu "Không có."
Mục Xuyên "Vậy là?"
Bối Thiến quay đầu nhìn anh, một giây, hai giây, ba giây, hít sâu một hơi nói "Mục Xuyên, có phải anh thích tôi không?"
Bối Thiến nói xong, ánh mắt nhìn thẳng Mục Xuyên.
Vẻ mặt Mục Xuyên có thể thấy rõ ràng hơi cứng lại.
Vài giây sau, Mục Xuyên cười nhạo "Em hy vọng là hay là không phải?"
Bối Thiến cắn môi dưới "Không phải."
Mục Xuyên cụp mắt xuống cười khẩy "Vậy thì không phải."
Nói xong, Mục Xuyên đứng thẳng người lên, sải bước.
Thấy Mục Xuyên sắp rời đi, Bối Thiến đột nhiên đưa tay nắm lấy cánh tay anh.
Mục Xuyên dừng bước quay đầu lại, Bối Thiến ngước mắt lên nói "Mục Xuyên."
Mục Xuyên cúi đầu không lên tiếng.
Bối Thiến nói "Hai chúng ta từ nhỏ cùng nhau lớn lên, nếu tôi thích anh, thì đã thích từ lâu rồi, sẽ không đợi đến bây giờ, hơn nữa nếu tôi thích anh, lúc trước tôi chọn đối tượng liên hôn cũng sẽ không chọn nhà họ Chụ.."
Bối Thiến từng chữ từng câu, đưa ra bằng chứng, mỗi một câu đều đâm vào ngực Mục Xuyên.
Mục Xuyên hàm dưới căng chặt, cười khẩy một tiếng, dùng lưỡi liếm qua một bên má "Bối Thiến, em nghĩ nhiều rồi."
Bối Thiến nghe vậy, những lời còn lại nghẹn lại tɾong cổ họng.
Mục Xuyên "Tôi đối với em..."
Nói rồi, Mục Xuyên dừng lại, cười như không cười, sau đó lại nói tiếp "Tôi đối với em chỉ là chơi đùa mà thôi."
Bối Thiến "..."
Càng là người quen thuộc, càng biết cách đâm dao vào tim đối phương.
Mỗi một nhát dao đều đâm đến máu chảy đầm đìa.
Khi Mục Xuyên giằng tay ra khỏi Bối Thiến đi lên lầu, Bối Thiến đứng sững tại chỗ không nhúc nhích, rấtlâu sau mới h0àn hồn.
Sau khi h0àn hồn, cô co đầu gối lại dùng hai tay ôm lấy, đầu óc choáng váng, cả người tay chân lạnh toát.
Cô chưa từng nghĩ đến việc Mục Xuyên sẽ thích cô.
Hai người từ nhỏ cùng nhau lớn lên, anh chưa từng biểu hiện ra sự thích thú đối với cô.
Cho dù có rấtnhiều ngoại lệ đối với cô, nhưng...
Nghĩ đến ngoại lệ, Bối Thiến hô hấp cứng lại.
Là bởi vì quan hệ hai nhà quá thân thiết, cho nên khiến cô bỏ qua vấn đề này.
Ngoại lệ, chẳng phải là biểu hiện của sự thích sao?
...
Trong bữa tối, Bối Thiến ăn rấtít.
Ăn được vài miếng, liền lấy cớ không khỏe trở về phòng.
Nhìn the0 cô lên lầu, Mục Xuyên lạnh lùng ném đôi đũa tɾong tay xuống bàn ăn.
Một tiếng "bụp".
Âm thanh lớn đến mức, khiến người giúp việc đứng bên cạnh giật mình.
Giây tiếp the0, Mục Xuyên lạnh giọng nói "Cô ấy làm sao vậy?"