Cô ấy làm sao có thể tɾong vòng vài phút ngắn ngủi này đã đánh xong đơn xin thôi việc.
Nghĩ đến đây, Hàn Bằng Hiên thở phào nhẹ nhõm.
Trong mắt ông ta, Bối Thiến không nghi ngờ gì là người ưu tú nhất tɾong số những thực tập sinh này.
Ông ta làm luật sư nhiều năm như vậy, chuyện kỳ lạ gì mà chưa từng thấy, cho nên đối với chuyện Bối Thiến và Mục Xuyên, không hề ngạc nhiên.
Huống chi, hai người đều còn độc thân.
Vài phút sau, Bối Thiến cầm giấy thôi việc đã được Hàn Bằng Hiên ký tên đi đến phòng nhân sự.
Quy trình rấtnhanh, khoảng hai mươi phút.
Một giờ sau, Bối Thiến thu dọn đồ đạc xong rồi rời đi.
Cô vừa đi đến cửa văn phòng luật, liền nhìn thấy Mục Xuyên đang dựa vào cửa xe hút thuốc.
Nhìn thấy cô, Mục Xuyên dập tắt điếu thuốc đi tới.
Mục Xuyên không nói một lời, ôm lấy vai cô đưa người lên xe, vừa đi vừa trầm giọng nói "Chuyện hối hận nhất mà anh làm tɾong đời này, chính là giống như một tên ngốc tuyên bố với bên ngoài em là tình nhân của anh..."
Nếu không, cô cũng không cần phải chịu sự tủi nhục ngày hôm nay.
Mục Xuyên dứt lời, Bối Thiến nghiêng đầu nhìn anh.
Gió nhẹ thổi qua mặt, làm rối tung mái tóc của cô.
Nhận thấy ánh mắt của cô, Mục Xuyên cụp mắt xuống nói "Hận anh không?"
Đối diện với đôi mắt nghiêm túc của Mục Xuyên, Bối Thiến dời tầm mắt "Không hận."
Cô thực sự không hận.
Mục Xuyên có thể ra tay giúp cô tɾong tình huống đó, đã là "đại ân".
Cho dù thủ đoạn không được quang minh lỗi lạc cho lắm.
Bối Thiến nói xong, hai người đã đi đến trước xe.
Mục Xuyên đưa tay mở cửa xe, tay đặt lên đỉnh đầu Bối Thiến, sợ cô đụng đầụ
Bối Thiến mím môi, đối với những chi tiết thể hiện tình yêu này của Mục Xuyên giả vờ như không phát hiện.
Vài phút sau, hai người lái xe trở về biệt thự.
Trên đường đi, Mục Xuyên nắm chặt tay Bối Thiến.
Giữa chừng Bối Thiến giãy giụa hai lần, đều bị Mục Xuyên ma͙nh mẽ ngăn cản.
Lần cuối cùng, Mục Xuyên quay đầu nhìn cô nhướng mày "Tối qua không phải đã đồng ý ở bên anh rồi sao? Sao? Hối hận rồi à?"
Bối Thiến "..."
Mục Xuyên cười nhạo, vừa mềm vừa cứng "Bối Thiến, anh không phải là chú Bối, nếu em dám hối hận, anh có một trăm cách ép em vào khuôn khổ."
Mục Xuyên nói những lời này trên mặt toàn là ý cười.
Bối Thiến nhìn, căn bản không tin anh sẽ ra tay với cô.
Bối Thiến mím môi, nhàn nhạt nói "Anh bắt đầu thích em từ khi nào?"
Mục Xuyên cười khẩy "Em đoán xem."
Bối Thiến "Không biết."
Mục Xuyên "Từ lần đầu tiên em đến nhà anh."
Bối Thiến kinh ngạc, lại một trận không nói nên lời, cảm thấy anh đang nói dối "Lúc đó em mới bốn tuổi."
Trước bốn tuổi, cô cơ bản sống ở ngoại ô.
Mẹ Bối không thích cô, cả nhà họ Bối đều mong chờ con trai ra đời.
Buồn cười biết bao.
Vào thời điểm đó, cô thậm chí còn không có tư cách sống tɾong nhà cũ của nhà họ Bối.
Bối Thiến nói xong, thấy Mục Xuyên nhìn chằm chằm cô cười, nhướng mày, cả người ngây ra.
Mục Xuyên "Anh nghiêm túc đấy."
Bối Thiến "..."
Mục Xuyên nắm lấy tay cô hôn lên khóe môi, lại nói "Từ lần đầu tiên anh nhìn thấy em, anh đã nghĩ, sau này lớn lên anh nhất định phải cưới em làm vợ."
Bối Thiến "..."
Màn kịch thầm mến, Bối Thiến không phải chưa từng gặp qua.