⬅ Trước Tiếp ➡
Mục Xuyên nghiến răng "Không chia tay."
Bối Thiến "Mục Xuyên, em nói chia tay."
Mục Xuyên "Anh không làm gì cả "
Bối Thiến "Em không tin."
Mục Xuyên "..."
...
Chiều hôm đó, Bối Thiến liền dọn ra khỏi biệt thự của Mục Xuyên.
Ngày cô dọn đi, Mục Xuyên uống say, đập phá phòng khách của biệt thự.
Người giúp việc bị dọa sợ, gọi đïện thoại cho Bối Thiến, run rẩy cầu cứu "Cô Bối, bây giờ cô có thời gian không? Cô có thể trở về một chuyến được không, cậu Mục uống say, đập phá hết đồ đạc tɾong nhà rồi, tất cả chúng tôi đều khuyên không được..."
Bối Thiến giọng nói lạnh nhạt "Để anh ta đập."
Người giúp việc "Cô Bối..."
Bối Thiến "Dì, dì yên tâm, Mục Xuyên không phải là loại người không nói lý, đồ đạc anh ta tự mình đập, sau khi tỉnh rượu sẽ không trách móc các người."
Người giúp việc "Tôi không có ý đó, cô Bối, cậu Mục cậu ấy..."
Bối Thiến biết người giúp việc muốn nói gì.
Chẳng qua là thay Mục Xuyên cầu xin, tác hợp hai người.
Bối Thiến ngắt lời đối phương "Dì, sau này tôi và Mục Xuyên không còn quan hệ gì nữa."
Người giúp việc "..."
Cúp đïện thoại với đối phương, Bối Thiến khóe môi hơi mím lại, nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ sát đất hồi lâu thất thần.
Cô có thích Mục Xuyên không?
Không biết, không rõ.
Bởi vì cô chưa bao giờ suy nghĩ đến vấn đề này.
Sống tɾong nhà họ Bối, từ nhỏ khi bắt đầu có ký ức, đã biết hôn nhân sau này của mình sẽ là liên hôn.
Còn về việc tại sao lúc đầu lại chọn cậu cả nhà họ Chụ
Nói thật, thực sự không phải là do cô chọn.
Mà là do ông cụ Bối có uy vọng nhất tɾong nhà họ Bối lúc bấy giờ lựa chọn.
Lý do lựa chọn, cũng rấtđơn giản, bởi vì nhà họ Chu bên kia bằng lòng nhượng lại một khu đất mới đâύ thầụ
Bạn xem, một người như cô, từ nhỏ nỗ lực học tập, cầm kỳ thi họa mọi thứ đều tinh thông, thành tích chuyên ngành luôn đứng đầu, kết quả thì sao, chỉ đáng giá một khu đất.
Có lẽ rấtnhiều người sẽ hỏi, tại sao cô không phản kháng, tại sao không bỏ trốn.
Người có thể hỏi ra những lời như vậy, thật ngây thơ, chưa từng thấy qua mặt tối của thế gian này.
Nhà họ Bối năm đó ở Dung Thành cũng coi như là một tɾong năm gia tộc đứng đầu tɾong giới kinh doanh.
Gia đình bình thường muốn thoát khỏi sự trói buộc của cha mẹ còn khó, huống chi là gia đình như vậy.
Đối với gia đình như nhà họ Bối mà nói.
Con cái có thể không làm vẻ vang cho gia đình, nhưng nhất định không được bôi nhọ gia đình.
Cho nên, Bối Thiến lúc đó nếu muốn bỏ trốn, không hề khoa trương, thứ chờ đợi cô, có lẽ chính là nấm mồ.
Nhà họ Bối phá sản, không ai vui mừng hơn Bối Thiến.
Bởi vì cuối cùng cô cũng có thể thoát khỏi sự giam cầm của nhà họ Bối.
Sở dĩ cô để Mục Xuyên giúp cô giải quyết những chủ nợ đó, cũng không có chút quan hệ nào với bất kỳ ai tɾong nhà họ Bối, cô chỉ đơn thuần là vì bản thân mình.
Cô muốn yên tâm h0àn thành chương trình học cuối cùng.
Cô muốn trở thành một luật sư, muốn sống cuộc đời của chính mình.
Mọi thứ đều được cô tính toán kỹ lưỡng.
Ai ngờ, Mục Xuyên lại yêu cô.
Sao có thể chứ.
Nghĩ đến những điều này, Bối Thiến hốc mắt đột nhiên có chút cay xè.

⬅ Trước Tiếp ➡