⬅ Trước Tiếp ➡
Vào phòng, Ngô Thanh nhìn quanh một vòng, quay đầu hỏi Bối Thiến "Căn nhà trước đây của cậu bán rồi sao?"
Bối Thiến trả lời "Ừ."
Ngô Thanh "Vậy cậu tiếp the0 là chuẩn bị mua nhà hay là?"
Bối Thiến nói "Tôi chuẩn bị mua một căn nhà cũ, bỏ qua được phiền phức sửa sang, giá cả cũng có thể hợp lý hơn."
Hai năm nay cô có kiếm được một chút tiền.
Nhưng cũng chỉ là một chút.
Mua xong nhà, mua một chiếc xe đi lại, số còn lại cũng chỉ đủ duy trì chi tiêu sinh hoạt cơ bản.
Ngô Thanh dựa vào tường nhìn cô "Công việc thì sao?"
Bối Thiến nói "Vẫn chưa nghĩ kỹ, tôi nghiêng về tự mình mở văn phòng luật, nhưng về mặt tài chính..."
Ngô Thanh cười nói "Hai chúng ta làm cùng nhau đi, vừa hay hai năm nay tôi cũng có ý định đổi việc, ông chủ của văn phòng luật quá không ra gì, tôi sớm đã muốn bỏ việc rồi."
Bối Thiến nhướng mày "Thật sao?"
Ngô Thanh "Không tin tôi?"
Chủ đề nói đến đây, hai người thuộc về nhất trí, Bối Thiến tiến lên bắt tay với Ngô Thanh "Hợp tác vui vẻ."
Ngô Thanh khóe môi cong lên ý cười "Hợp tác vui vẻ."
Ngô Thanh nói xong, nhướng mày nói "Vụ kiện đầu tiên của chúng ta, trước tiên lấy Lý Nhận này ra luyện tập nhé?"
Bối Thiến do dự.
Ngô Thanh "Cậu là sợ gặp cậu Mục?"
Bối Thiến mím môi, the0 bản năng phản bác "Không phải."
Là phải hay không phải, chỉ có người tɾong cuộc là rõ ràng nhất.
Ngô Thanh dùng phép khích tướng, Bối Thiến tɾong lòng chột dạ lại giả vờ trấn định mà "tɾúng kế".
Ngô Thanh bây giờ đối với tình hình ở Dung Thành, so với Bối Thiến người bản địa còn quen thuộc hơn.
Chỉ tɾong vòng một tuần ngắn ngủi, đã giải quyết xong việc chọn địa điểm cho văn phòng luật.
Hai người tài chính có hạn, nơi thuê the0 dòng tiền của hai người họ mà nói, đã coi như là khu vực vàng.
Hai người bàn bạc xong, trước tiên không thuê người, đợi tài chính đầy đủ hơn rồi nói.
Ngày khai trương, hai người cũng không thông báo cho bất kỳ khách khứa nào.
Tuy nhiên, cho dù là như vậy, vẫn có mấy luật sư có quan hệ tốt với Ngô Thanh gửi lẵng hoa đến.
Đưa tay không đánh người đang cười.
Người ta đã tặng quà rồi, tất nhiên là không có đạo lý đuổi người ta ra ngoài.
Cho nên tối hôm đó, hai người đặt một bàn ở khách sạn, mời khách ăn cơm, chúc mừng khai trương.
Đều là người tɾong ngành, Bối Thiến tuy rằng không quen biết phần lớn mọi người, nhưng bởi vì có chung chủ đề để nói chuyện cùng nhau, cho nên cũng không bị lạnh nhạt.
Trong đó có một luật sư đặc biệt có hứng thú với Bối Thiến, tɾong lời nói đều là tán thưởng cô.
"Nghe nói luật sư Bối ở Kinh Đô là đối tác với Giản Nhàn?"
Bối Thiến trả lời "Đúng vậy."
Đối phương nói "Giản Nhàn tɾong giới chính trị là một nhân vật lớn, cô ấy có thể kéo cô làm đối tác, có thể thấy được năng lực của cô."
Bối Thiến khéo léo tiếp lời "Là chị Giản đề bạt tôi."
Đối phương "Vẫn là cô có năng lực, không cần phải quá khiêm tốn."
Thấy đối phương đã quyết tâm tâng bốc cô, Bối Thiến chỉ cười không nói, không tiếp lời.
Giữa chừng, Bối Thiến đi toilet, Ngô Thanh đi cùng cô.
Từ phòng vệ sinh đi ra, hai người rửa tay, Ngô Thanh cười trêu chọc "Luật sư Quan kia có phải là thích cậu không?"
Bối Thiến cụp mắt xuống chuyên chú rửa tay "Không phải."

⬅ Trước Tiếp ➡