⬅ Trước Tiếp ➡
Không ngờ, anh đối với cô lại là làm ngơ.
Làm ngơ cũng bình thường.
Cũng nằm tɾong phạm vi chấp nhận bình thường của cô.
Dù sao năm đó cô làm những chuyện đó, đủ để anh đối với cô tránh còn không kịp.
Nhưng anh lại cố tình tɾong tình huống như vậy, thoạt nhìn là làm khó dễ, thực tế là giải vây giúp đỡ, cho cô một ly đồ uống.
Bối Thiến hít sâu một hơi, không hiểu được suy nghĩ của Mục Xuyên.
Ba năm trước, cô không hiểu anh.
Ba năm sau, cô vẫn không hiểu anh.
...
Đêm đó, Bối Thiến ngủ không yên giấc.
Trong giấc mơ toàn là Mục Xuyên.
Hơn nữa tất cả đều là một cảnh tượng.
Chính là lần cuối cùng hai người gặp mặt, anh trước mặt cảnh sát cưỡng hôn cô, nói cô là con sói mắt trắng không nuôi quen được.
Bốn giờ sáng, Bối Thiến giật mình tỉnh giấc.
Toàn thân mồ hôi mỏng, nhớp nháp khó có thể ngủ lại.
Nhìn chằm chằm trần nhà một lúc, Bối Thiến đứng dậy đi vào phòng tắm tắm rửa.
Từ phòng tắm đi ra, cô ngồi trên ghế sô pha gọi một ly Americano đá.
Trong lúc chờ giao đồ ăn, Bối Thiến đứng trước cửa sổ sát đất nhìn xuống dưới.
Thời điểm này trời còn chưa sáng hẳn, ánh đèn vẫn còn rực rỡ.
Chỉ là cảnh sắc càng như vậy, càng khiến người ta vô cớ cảm thấy lạnh lẽo.
Khi Americano đá đến, Bối Thiến đã tỉnh táo không ít.
Nửa ly Americano đá uống vào, người h0àn toàn tỉnh táo.
Đa phần mọi người đều có tật xấu này, sau khi tỉnh táo, rấtkhó có thể ngủ lại.
Bối Thiến cũng như vậy.
Cô cứ ngồi như vậy cho đến khi trời sáng, rửa mặt trang điểm đơn giản, sau đó xuống lầu ăn sáng.
Cô vừa ăn sáng xong, liền nhận được đïện thoại của Ngô Thanh.
Trong đïện thoại, giọng nói Ngô Thanh tràn đầy hưng phấn.
"Giải quyết xong rồi."
Bối Thiến uống một ngụm sữa, chậm rãi hỏi "Cái gì?"
Ngô Thanh nói "Vụ kiện của Lý Nhận đó, giải quyết xong rồi."
Bối Thiến nhướng mày, đặt đïện thoại từ bên tai xuống trước mặt nhìn thời gian "Mới bảy giờ rưỡi, sao cậu biết là giải quyết xong rồi? Cậu đến công ty Lý Nhận rồi sao?"
Ngô Thanh qua đïện thoại nói "Đương nhiên không phải, tôi mới sáng sớm đến công ty anh ta làm gì? Là trợ lý của anh ta gọi đïện thoại cho tôi, nói anh ta đã điều tra qua các vụ kiện mà hai chúng ta đã đánh tɾong hai năm gần đây, quyết định tin tưởng vào trình độ chuyên môn của chúng ta."
Bối Thiến "Thật sao?"
Dựa vào tình hình của Lý Nhận tối qua mà xem, thực sự không giống dáng vẻ tin tưởng hai người họ.
Ngô Thanh "Chắc chắn rồi."
Nói xong, Ngô Thanh cười khẩy "Tuy nhiên tôi cảm thấy khả năng lớn là bởi vì anh ta cảm thấy hai chúng ta rẻ, cậu phải biết, người có trình độ như hai chúng ta, mà còn thu phí thấp như vậy, ở Dung Thành tuyệt đối là xách đèn lồng cũng khó tìm."
Bối Thiến "Tự tin đấy."
Ngô Thanh "Tôi đây là nhận thức rõ ràng về bản thân."
Hai người trò chuyện qua đïện thoại một lúc, Ngô Thanh nói "Đúng rồi, lát nữa cậu có thời gian không? Tôi lái xe đến đón cậu, hai chúng ta cùng nhau đến chỗ Lý Nhận ký hợp đồng ủy thác."
Bối Thiến "Được."
Ngô Thanh "Được, cậu ăn sáng trước đi, lát nữa hai chúng ta gặp nhaụ"
Bối Thiến "Được."
Cúp đïện thoại với Ngô Thanh, Bối Thiến tiếp tục ăn sáng.
Ăn được một nửa, nghĩ đến chiếc xe của Mục Xuyên đỗ trước cửa khách sạn tối qua, hơi khựng lại, lông mi run rẩy.
...

⬅ Trước Tiếp ➡