⬅ Trước Tiếp ➡
"Sáng sớm nay còn ân cần gọi đïện thoại cho tôi, chúng ta đến rồi thế mà..."
Ngô Thanh chửi mắng, Bối Thiến ngồi ở ghế phụ lái bình thản.
Đợi đến khi Ngô Thanh chửi mệt rồi, Bối Thiến nhếch môi đỏ nói "Rất bình thường."
Ngô Thanh chửi nhiều quá, đầu óc có chút thiếu oxy, nhất thời không nghe rõ Bối Thiến nói gì "Cái gì?"
Bối Thiến nói "Rất bình thường."
Ngô Thanh "Chỗ nào bình thường?"
Bối Thiến "Chỗ nào cũng bình thường."
Ngô Thanh nhướng mày.
Bối Thiến nghiêng đầu nhìn cô ấy, đôi môi đỏ mấp máy "Cậu hôm nay sáng sớm cũng nói rồi, Lý Nhận ở phương diện kinh doanh công ty rấtbình thường, vậy mà công ty của anh ta có thể làm đến bây giờ, còn làm không tệ, chắc chắn là dựa vào hơi người khác, the0 tình hình hiện tại mà xem, người mà anh ta dựa vào rấtcó khả năng là Mục Xuyên."
Ngô Thanh "..."
Bối Thiến cười "Cho nên, anh ta sẽ nghe the0 sự sai khiến của Mục Xuyên, Mục Xuyên một câu liền khiến anh ta thay đổi chủ ý, điều này rấtbình thường."
Ngô Thanh "..."
Bối Thiến lại nói "Còn có một điểm bình thường nữa là..."
Bối Thiến nói, hít sâu một hơi, quay đầu nhìn thẳng về phía trước, ánh mắt trống rỗng "Mục Xuyên sẽ ngáng chân tôi, rấtbình thường..."
Dù sao thì, lúc trước hai người đã làm ầm ĩ đến mức đó.
Anh không gây khó dễ cho cô,là không bình thường.
Bối Thiến nói xong, oán khí trên người Ngô Thanh nhất thời tan biến hết.
Đúng vậy.
Xét về cả công và tư, việc các cô muốn tiếp nhận vụ kiện này sẽ gặp phải trắc trở đều rấtbình thường.
Nghĩ thông suốt, Ngô Thanh cũng không giận nữa.
Ngô Thanh bĩu môi, nhếch khóe miệng nói "Đi uống cà phê, Americano đá, tối qua tôi không nghỉ ngơi tốt, uống Americano đá cho tỉnh táo."
Bối Thiến "Được."
Bên kia, Lý Nhận sau khi Bối Thiến và Ngô Thanh rời đi vẫn luôn vò đầụ
Tóc đều bị vò rụng mất mấy sợi.
"Anh Mục, anh vừa rồi rốt cuộc là có ý gì vậy? Là không muốn để hai người họ tiếp nhận vụ kiện của tôi sao?"
Điếu thuốc tɾong tay Mục Xuyên đã cháy được một nửa, ngón tay thon dài gảy tàn thuốc trên gạt tàn thuốc trên bàn làm việc "Tôi nói sao?"
Lý Nhận "..."
Mục Xuyên "Vụ kiện của công ty cậu, cậu muốn để ai tiếp nhận, là chuyện của cậụ"
Lý Nhận "..."
Đầu óc Lý Nhận vốn dĩ không được thông minh cho lắm, nghe thấy lời Mục Xuyên nói, h0àn toàn mơ hồ.
Đây rốt cuộc là để Bối Thiến và Ngô Thanh tiếp nhận vụ kiện của công ty anh ta, hay là không để?
Lý Nhận một trận im lặng, ngẩng đầu nhìn về phía Triệu Tân đang đứng cách đó không xa.
Triệu Tân là cánh tay phải đắc lực của Lý Nhận, hơn nữa còn là một người tinh tế.
Nhận được ánh mắt của Lý Nhận, tɾong nháy mắt hiểu được ý tứ của anh ta, ho nhẹ hai tiếng nói "Sếp Mục nhỏ nói rấtđúng, vụ kiện như thế này, chắc chắn là phải rấtthận trọng."
Triệu Tân nói xong, Mục Xuyên quay đầu nhìn anh ta, cười khẩy một tiếng, không lên tiếng.
Triệu Tân lại nói "Tuy nhiên tôi đã điều tra riêng, luật sư Bối và luật sư Ngô đều là luật sư chuyên nghiệp, thành tích đánh kiện tɾong hai năm gần đây đều có thể tra cứu được, đều là những người xuấtsắc..."
Mục Xuyên ngẩng đầụ
Triệu Tân thái độ cung kính "Sếp Lý của chúng ta hiểu được ý của ngài, chính là muốn mài giũa tính cách của hai vị này, vụ kiện này cuối cùng vẫn là để luật sư Bối và luật sư Ngô tiếp nhận."

⬅ Trước Tiếp ➡