⬅ Trước Tiếp ➡
Mẹ Mục sợ cô hiểu lầm, vội vàng nói thêm "Dì nói với con những chuyện này không có ý gì khác đâu, con đừng nghĩ nhiều, dì chỉ là tự dưng cảm thán thôi."
Bối Thiến "Con hiểu mà, dì, dì không cần giải thích đâu ạ."
Mẹ Mục "Mục Xuyên mà được một nửa hiểu chuyện như con, dì đã bớt lo rồi."
Bối Thiến "Mục... cậu Mục cũng rấtxuấtsắc mà."
Mẹ Mục "Nó ấy hả..."
Mẹ Mục đang định nói xấu Mục Xuyên, thì một người giúp việc đi tới, ghé sát tai bà nói nhỏ "Bà chủ, cậu chủ về rồi ạ."
Nghe người giúp việc nói, mẹ Mục lập tức sa sầm mặt "Nó về đây làm gì?"
Mẹ Mục sợ Bối Thiến khó xử, bèn bảo người giúp việc đuổi người "Bảo nó đi đi, lúc nào về không được, lại cứ phải về hôm nay..."
Người giúp việc vẻ mặt khó xử "Chuyện này..."
Mẹ Mục "Bà không tiện nói, để tôi."
Nói rồi, mẹ Mục định đứng dậy đích thân đi đuổi Mục Xuyên.
Ai dè, bà còn chưa kịp đi đến cửa, Mục Xuyên đã ung dung bước vào.
Hai mẹ con đứng ở cửa, bốn mắt nhìn nhau, mắt to trừng mắt nhỏ.
Mục Xuyên nhếch mép cười, trên tay khoác chiếc áo vest "Nhớ con đến thế cơ à? Còn đích thân ra tận cửa đón con?"
Mẹ Mục không muốn Mục Xuyên nhìn thấy Bối Thiến, người đứng chắn ngay giữa.
Nhưng bà quên mất, bà chỉ cao có mét sáu bảy, còn Mục Xuyên cao mét tám tám, chênh lệch chiều cao thế này, tầm nhìn h0àn toàn không thể che chắn nổi.
Mục Xuyên vừa dứt lời, tɾong lúc lơ đãng nhướng mắt, đã nhìn thấy Bối Thiến đang ngồi trên ghế sô pha.
Hai người nhìn nhau, Mục Xuyên nhe0 mắt lại.
Thấy biểu cảm của con trai mình, mẹ Mục cũng chẳng buồn giữ hình tượng gì nữa, đưa tay đẩy anh "Hôm nay tɾong nhà có việc, con ở nhà không tiện, đợi mai rồi hẵng về..."
Mẹ Mục vừa nói, vừa đẩy Mục Xuyên ra ngoài.
Nhưng Mục Xuyên cao lớn, vạm vỡ, bà có đẩy thế nào cũng không nhúc nhích.
Mẹ Mục "Con..."
Mục Xuyên ánh mắt vượt qua mẹ Mục, dừng lại trên người Bối Thiến "Luật sư Bối, chúng ta lại gặp nhau rồi."
Bối Thiến đứng dậy, vẻ mặt bình thản gật đầu "Sếp Mục."
Nghe cách xưng hô của hai người với nhau, mẹ Mục "..."
Một lúc sau, ba người ngồi trên ghế sô pha tɾong phòng khách.
Mẹ Mục và Bối Thiến ngồi trên ghế quý phi, Mục Xuyên một mình ngồi trên ghế sô pha đơn bên cạnh.
Bầu không khí giữa ba người vừa lúng túng lại vừa quỷ dị một cách khó tả.
Không chỉ có mẹ Mục, mà ngay cả người giúp việc đứng bên cạnh cũng cảm thấy áp lực.
Người giúp việc "Bà chủ, tôi, tôi vào ßếp xem sao."
Mẹ Mục ngẩng đầu nhìn bà ấy một cái, khóe miệng khẽ nhếch "Ừ, đi đi."
Nói xong, mẹ Mục lại nói thêm "Tôi cũng vào xem thế nào."
Bầu không khí như thế này, bà thật sự không thể chịu đựng thêm một giây nào nữa.
Bà vốn tưởng rằng Bối Thiến rấtsợ Mục Xuyên.
Ai ngờ, hai người lại như nước với lửa.
Sau khi mẹ Mục và người giúp việc rời đi, tɾong phòng khách chỉ còn lại Bối Thiến và Mục Xuyên.
Bối Thiến ngồi ngay ngắn, Mục Xuyên nghịch chiếc cốc trà tɾong tay.
Một lúc lâu sau, Mục Xuyên cười khẩy "Luật sư Bối không hổ là người từng trải, lại dám đường h0àng xuấthiện ở nhà tôi như thế này."
Bối Thiến "Có gì mà không dám."
Mục Xuyên mỉa mai "Không chột dạ sao?"
Bối Thiến "Tôi có gì phải chột dạ?"
Mục Xuyên gật đầu "Tốt, rấttốt."

⬅ Trước Tiếp ➡