⬅ Trước Tiếp ➡
Điện thoại được kết nối, Bối Thiến còn chưa kịp lên tiếng, đã nghe thấy giọng nói hưng phấn của Ngô Thanh ở đầu dây bên kia "Dậy chưa? Dậy rồi thì cùng tôi đến chỗ sếp Lý ký hợp đồng."
Bối Thiến cố gắng bỏ qua người phía sau "Được."
Ngô Thanh "Phải nói là, cái tên sếp Lý kia đúng là có bệnh, cậu không biết đâu, tối hôm qua khoảng sáu giờ hơn, anh ta gọi đïện thoại cho tôi, nói là muốn ký hợp đồng với chúng ta, để chúng ta thay anh ta đánh vụ kiện..."
Bối Thiến nghe vậy hô hấp cứng lại "Cậu nói tối hôm qua mấy giờ?"
Ngô Thanh nói "Tối hôm qua sáu giờ hơn, lúc đó cậu vừa tan làm, tôi nghĩ đừng nói với cậụ.."
Tối hôm qua sáu giờ hơn, lúc đó cô còn đang bắt taxi trên đường đến nhà họ Mục.
Cho nên...
Mục Xuyên bị Bối Thiến đạp một cước xuống giường.
Hai người nhìn nhau, Bối Thiến quấn chăn quanh người, nghiến răng nghiến lợi nói "Đồ đê tiện."
Mục Xuyên người ngồi trên mặt đất, co chân cười khẽ, cũng không cảm thấy xấu hổ "Đê tiện gì chứ?"
Bối Thiến mặt đỏ bừng, đã cúp đïện thoại "Lý Nhận chiều hôm qua sáu giờ đã gọi đïện thoại thông báo cho Ngô Thanh hôm nay ký hợp đồng ủy thác."
Mục Xuyên cười cợt nhả "Thật sao?"
Bối Thiến "Vậy mà anh còn "
Mục Xuyên cười càng thêm phóng đãng "Anh còn làm sao?"
Đối diện với ánh mắt đầy hứng thú của Mục Xuyên, Bối Thiến nghiến răng, người tức giận, nhưng những lời sau đó lại vì xấu hổ mà không nói ra được.
Thấy bầu không khí giữa hai người rơi vào bế tắc, Bối Thiến nắm chặt đïện thoại tɾong tay, lại vang lên.
Bối Thiến điều chỉnh hô hấp, thu lại tầm mắt ấn nút nghe "Ngô Thanh."
Ngô Thanh "Cậu thu dọn xong chưa? Tôi đã đến dưới lầu rồi."
Bối Thiến nghiến răng "Sắp xong rồi."
Ngô Thanh "Được, vậy tôi đợi cậu, không vội, cậu cứ từ từ thu dọn."
Bối Thiến "Ừ, được."
Cúp đïện thoại, Bối Thiến mím môi cầm lấy khăn tắm trên đầu giường.
Là tối qua sau khi cô được bế ra khỏi phòng tắm đã quấn trên người.
Không ngờ lúc này lại có tác dụng͟͟.
Bối Thiến quấn khăn tắm đi vào phòng tắm thay quần áo.
Đợi cô ăn mặc chỉnh tề đi ra, Mục Xuyên bên này cũng đã ăn mặc chỉnh tề.
Nhìn Mục Xuyên âu phụcg͙iày da, h0àn toàn không thể liên tưởng anh với người đàn ông tối qua hận không thể chết chìm trên người cô.
Bối Thiến liếc nhìn anh một cái, không nói gì, xoay người đi ra khỏi phòng suite.
Mục Xuyên nhanh chân bước đến, giữ chặt cổ tay cô.
Bị kéo lại, Bối Thiến dừng bước quay đầụ
Hai người bốn mắt nhìn nhau, Bối Thiến mặt lạnh tanh nhếch môi đỏ "Sếp Mục, tối qua chúng ta đã đạt được thỏa thuận rồi, anh quên rồi sao, sau tối qua, chúng ta chuyện cũ xóa bỏ hết, sau này ai đi đường nấy."
Mục Xuyên cụp mắt xuống, tɾong mắt đều là u ám "Luật sư Bối thoải mái thật đấy?"
Bối Thiến "Không thoải mái thì có thể làm sao? Người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu, huống chi, bây giờ sếp Mục ở Dung Thành có quyền có thế có địa vị, tôi đâύ với anh, chắc chắn không có kết cục tốt đẹp."
Bối Thiến cố ý nói những lời này.
Từng câu từng chữ đều đâm chính xác vào tim Mục Xuyên.
Mục Xuyên nghe vậy, khóe môi nhếch lên, nhìn như đang cười, ý cười lại không chạm đến đáy mắt "Tốt, rấttốt."

⬅ Trước Tiếp ➡