Buổi tối, Bối Thiến và Ngô Thanh đến khách sạn mà sếp Lý chỉ định đúng giờ.
Để thể hiện sự tôn trọng, hai người còn tự mình mang the0 một món quà nhỏ.
Đi đến cửa phòng riêng, hai người nhìn nhau, Bối Thiến đưa tay gõ cửa.
Ai ngờ, cô vừa đưa tay lên, cửa phòng riêng từ bên tɾong mở ra, Mục Xuyên và một người đàn ông lạ mặt xuấthiện ở cửa.
Bốn mắt nhìn nhau, Mục Xuyên cười khẩy, giọng điệu khinh Khỉnh "Luật sư Bối."
Mục Xuyên dứt lời, Bối Thiến khóe môi đột nhiên mím chặt.
Ngô Thanh đứng một bên, the0 bản năng đưa tay kéo cổ tay kéo về phía saụ
Nhưng cô ấy còn chưa kịp kéo người về phía sau, liền có một ánh mắt lạnh lùng sắc bén rơi trên người cô ấy.
Ngô Thanh run rẩy, động tác dừng lại.
Giây tiếp the0, Mục Xuyên ngoài cười nhưng tɾong không cười mở miệng "Ngô Thanh."
Ngô Thanh nhìn lại Mục Xuyên, nụ cười cứng đờ "Ha ha, sếp Mục."
Mục Xuyên khóe môi cong lên một nửa, ý cười lại không chạm đến đáy mắt "Cô có phải là cho rằng tôi đã quên cô rồi không?"
Ngô Thanh "..."
Mục Xuyên "Luật sư Bối không nói với cô sao? Từ nhỏ trí nhớ của tôi đã đặc biệt tốt."
Ngô Thanh "..."
Mục Xuyên đơn giản hai câu nói, Ngô Thanh lại hoảng sợ vô cùng.
Phải biết rằng, lúc trước Bối Thiến sở dĩ có thể thuận lợi thoát khỏi Mục Xuyên, cô ấy chính là trợ lực tốt nhất.
Cô ấy còn tưởng rằng chuyện đã qua nhiều năm như vậy Mục Xuyên đều quên rồi.
Huống chi tối hôm đó ánh đèn còn mờ ảo.
Không phải đều nói quý nhân hay quên sao?
Mục Xuyên quý nhân này sao lại ba năm rồi còn chưa quên chứ.
Ngô Thanh sắc mặt trắng bệch, áo sơ mi trên người đều thấm một tầng mồ hôi mỏng.
Ngay khi Ngô Thanh lựa chọn ngôn từ nghĩ xem có nên xin lỗi hay không, Bối Thiến đứng một bên nhàn nhạt mở miệng "Sếp Mục."
Mục Xuyên cười nhẹ.
Bối Thiến "Không phải chúng ta đã nói rõ rồi sao? Sau này nước sông không phạm nước giếng."
Mục Xuyên nụ cười vô lại "Thật sao? Tôi có nói qua sao?"
Bối Thiến "Không nói qua?"
Hai người nhìn nhau, ánh mắt giao nhau đều là tia lửa đïện xẹt qua.
Mắt thấy mâu thuẫn giữa hai người sắp bùng nổ, Lý Nhận tɾong phòng đi ra.
Lý Nhận buổi trưa đã uống không ít, lúc này men rượu vẫn chưa tan, người mơ mơ màng màng, căn bản không biết ngoài cửa đã xảy ra chuyện gì, say khướt không nhẹ, càng không biết nhìn mặt đoán ý, chen vào giữa hai nhóm người, khoác vai bá cổ Mục Xuyên, nhìn Bối Thiến và Ngô Thanh nói "Luật sư Bối và luật sư Ngô đến rồi, sao không vào tɾong?"
Bối Thiến "Đang chuẩn bị vào."
Lý Nhận "Mau vào, mau vào, chỉ đợi hai cô thôi."
Lý Nhận nói xong, nghiêng người sang một bên, rấtcó phong độ làm động tác "mời" với hai người.
Bối Thiến và Ngô Thanh thuận thế đi vào.
Đợi hai người vào tɾong, Lý Nhận quay đầu nói chuyện với Mục Xuyên "Anh Mục, anh nói xem màn lật ngược tình thế này của em có hay không?"
Mục Xuyên liếc anh ta, cười khẩy thành tiếng "Lý Nhận, giả ngu giả ngơ với tôi đấy à?"
Mục Xuyên nói xong, Lý Nhận hơi khựng lại, ánh mắt say khướt mơ màng cũng tɾong nháy mắt tỉnh táo hơn phân nửa.
Mục Xuyên "Muốn học người ta làm anh hùng cứu mỹ nhân?"
Lý Nhận cười the0 tiếp lời "Không phải, anh Mục, chủ yếu là người này là em mời đến, anh xem..."
Mục Xuyên "Cho cậu mặt mũi này."
Lý Nhận "Cảm ơn anh Mục."