Mục Xuyên đưa cô đến cửa khách sạn, sau khi cô xuống xe liền đạp ga phóng xe rời đi.
Tối hôm đó, Bối Thiến mất ngủ, nằm trên ghế sô pha xem nhà cũ cả một đêm, mãi đến sáng sớm hôm sau, mới miễn cưỡng chợp mắt một lúc.
Trước khi ngủ, cô gửi cho Ngô Thanh một tin nhắn Hôm nay tôi nghỉ một ngày, không đến văn phòng luật.
Ngô Thanh bên kia lúc này đang say giấc nồng, không trả lời.
...
Giấc ngủ này, Bối Thiến trực tiếp ngủ đến chiềụ
Mở mắt ra, trên đïện thoại có ba tin nhắn của Ngô Thanh, còn có một yêu cầu kết bạn.
Bối Thiến đầu tiên là xem tin nhắn của Ngô Thanh.
Trời ạ, cậu bốn giờ sáng gửi tin nhắn cho tôi, đây là tỉnh rồi hay là chưa ngủ?
Hôm nay vốn định đưa cậu đi ăn lẩu, vậy thì đợi ngày mai cậu đến văn phòng luật rồi lại đưa cậu đi.
Đúng rồi, gần đây vẫn luôn bận rộn quên không hỏi cậu chuyện nhà cửa, cậu cũng không thể cứ ở mãi khách sạn được? Không bằng chuyển đến ở cùng với tôi?
Nhà.
Nhìn thấy hai chữ này, Bối Thiến day ấn đường.
Việc cấp bách trước mắt của cô bây giờ đúng là giải quyết phiền phức này.
Cô xem cả một đêm, ngược lại là có hai căn nhìn cũng tạm được.
Tuy nhiên nói là tạm được, thực ra cũng có khuyết điểm.
Trong đó có một căn, cách văn phòng luật hơi xa, ưu điểm là nhà mới, giá cả lại rẻ.
Một căn khác, ở trung tâm thành phố, nhỏ, đắt, cũ nát, ưu điểm chính là gần văn phòng luật.
Cô quyết định đều đi xem thử.
Đến lúc đó căn nào hợp mắt liền chọn căn đó.
Cô vốn dĩ là muốn thuê nhà.
Nhưng thuê nhà luôn khiến cô cảm thấy không có cảm giác an toàn.
Cuối cùng quyết định vẫn là mua một căn.
Gửi cho Ngô Thanh một tin nhắn đơn giản, Bối Thiến tiện tay nhấn mở yêu cầu kết bạn Wechat kia.
Là Lý Nhận.
Ảnh đại diện là một con chó.
Tên là viết tắt phiên âm tên của anh ta.
Bối Thiến do dự một lúc, ấn đồng ý, sau đó chủ động gửi một biểu tượng cảm xúc "bắt tay".
...
Ăn sáng xong, Bối Thiến bắt taxi đi xem căn nhà cách khu vực trung tâm thành phố xa hơn kia trước.
Quả nhiên, bây giờ đâu đâu cũng là cạm bẫy.
Trên một ứng dụng͟͟ nào đó viết rõ ràng chỉ là xa một chút, trên thực tế, đã ở ranh giới của Dung Thành, chỉ cần đi thêm hai bước, đã trực tiếp ra khỏi tỉnh.
Bối Thiến ngay cả khu dân cư cũng không vào, trực tiếp tức đến bật cười.
Khoảng cách này, h0àn toàn không nằm tɾong phạm chấp nhận của cô.
Trên đường trở về, cô chặn số của tên môi giới không có một câu nói thật kia.
Trở lại khu vực trung tâm thành phố, cô liên hệ với một môi giới khác để đi xem căn nhà cũ nát nhỏ kia.
Căn này ngược lại là không có bất kỳ báo cáo sai sự thật nào.
Tất cả đều là dựa trên thực tế.
Hai phòng ngủ một phòng khách, hai phòng ngủ đều hướng về phía nam, phòng khách ánh sáng cũng không tệ.
Khuyết điểm lớn nhất, chính là cũ kỹ.
Vừa bước vào cửa liền có một mùi ẩm mốc của nhà cũ.
Loại mùi này là do nhiều năm tạo thành, cho dù là cải tạo lại căn nhà, không lâu sau, mùi này vẫn sẽ lan ra.
Bối Thiến cau mày suy nghĩ, không quyết định được.
Thấy vậy, môi giới nhà đất bên cạnh bắt đầu nói "Cô Bối, cô có bất kỳ lo lắng nào nếu không ngại thì cứ nói ra."