Bối Thiến cụp mắt, cầm đïện thoại lên, trên màn hình hiện ra một tin nhắn xin lỗi.
Bối Thiến, chuyện ba năm trước xin lỗi, cô đừng để tɾong lòng, lúc đó tôi chính là hỗn xược, chính là cảm thấy năm đó bị cô từ chối, tɾong lòng không cân bằng, muốn làm cô mất mặt, hôm nay tôi trịnh trọng xin lỗi cô.
Xem xong tin nhắn của Lý Nhận, Bối Thiến hít sâu một hơi, trả lời Được.
Cô sẽ không nói cô đã quên rồi.
Chuyện rộng lượng giả tạo, cô không làm được.
Tuy nhiên, cô thực sự không hận Lý Nhận.
Đặc biệt là mấy năm nay nhìn thấy đủ loại người xấu xa, người như Lý Nhận thẳng thắn, thực sự không đáng là gì.
Tin nhắn gửi đi, Bối Thiến cất đïện thoại, nói với môi giới nhà đất vài câu xin lỗi, xuống lầu bắt taxi đến căn nhà mà Lý Nhận bán.
Xe đến cửa khu dân cư, Bối Thiến trả tiền xuống xe, vừa đi được vài bước, thì gặp được Triệu Tân cũng vừa mới xuống xe.
"Luật sư Bối."
Bối Thiến dừng bước, gật đầu chào hỏi "Trợ lý Triệụ"
Triệu Tân "Luật sư Bối đến xem căn nhà của sếp Lý sao?"
Bối Thiến mỉm cười "Đúng vậy."
Triệu Tân vẻ mặt tự nhiên, cười nhẹ nói "Luật sư Bối thực sự tin rằng căn nhà ở đây sẽ được bán với giá rẻ như vậy sao?"
Triệu Tân nói xong, cười nhạt nhìn về phía Bối Thiến.
Hôm nay Bối Thiến bị hai căn nhà không như ý làm rối loạn tâm trí, cộng thêm bối cảnh thân phận của Lý Nhận bày ra ở đó, cho nên đối với lời nói của anh ta cũng không nghi ngờ.
Nhưng sau khi nghe thấy lời Triệu Tân nói, khiến cô không khỏi cau mày suy nghĩ nhiều hơn.
Bối Thiến hít một hơi "Ý của trợ lý Triệu là?"
Triệu Tân "Không có, tôi không có ý gì, tôi chỉ cảm thấy có một số việc nên để luật sư Bối biết."
Người thông minh nói chuyện, chỉ cần nói bóng gió.
Bối Thiến "Là Mục Xuyên?"
Triệu Tân trả lời một đằng hỏi một nẻo "Tôi muốn để luật sư Bối biết chân tướng, là không muốn cô bị che mắt, nhưng đứng ở góc độ bạn học cũ của chúng ta, tôi hy vọng cô giả vờ như không biết gì cả, sau đó tiếp tục an tâm thoải mái mà mua căn nhà này, bởi vì đối với cô mà nói, căn nhà này, là lựa chọn tốt nhất hiện tại của cô, người có thể có cốt khí, nhưng không cần thiết phải chịu khổ."
Triệu Tân là một người có chỉ số thông minh và chỉ số cảm xúc đều ở mức cao.
Nghe xong lời anh ta nói, Bối Thiến không truy hỏi nữa, xoay người đi vào khu dân cư, nhìn dòng nước trước mặt, nhếch khóe môi hỏi "Còn có thể rẻ hơn chút nữa không?"
Triệu Tân "..."
Tục ngữ nói, người thức thời là trang tuấn kiệt.
Nhưng Bối Thiến thích ứng có hơi nhanh quá.
Bối Thiến dứt lời, không nghe thấy Triệu Tân đáp lại, quay đầu nhìn anh ta.
Triệu Tân cười nhẹ "Tôi hỏi một chút."
Bối Thiến vẻ mặt tự nhiên "Vậy thì làm phiền trợ lý Triệu rồi."
Vài phút sau, Triệu Tân gọi đïện thoại cho Lý Nhận.
Lúc này, Lý Nhận đang cùng một đám bạn xấu đánh bài.
Vừa ném ra một quân bài, đïện thoại của Triệu Tân liền gọi đến.
Lý Nhận khóe miệng nghiêng ngậm một điếu thuốc ấn nút nghe, lên tiếng trước "Xong rồi à?"
Triệu Tân trầm giọng nói "Chưa."
Lý Nhận "Chưa xong cậu gọi đïện thoại cho tôi làm gì?"
Triệu Tân "Luật sư Bối bên này có chút vấn đề."
Lý Nhận kinh ngạc "Cô ta có vấn đề? Cô ta phát hiện ra không ổn rồi?"