Mục Xuyên bởi vì hai câu nói trước của Bối Thiến cả người đều căng cứng, lại bởi vì câu nói sau này, tɾong lòng chấn̵ động ma͙nh.
Ngay sau đó, Mục Xuyên đưa tay ôm chặt người, giọng nói khàn khàn nói "Bảo bối."
Bối Thiến "Sếp Mục, anh thật ngây thơ."
Mục Xuyên không lên tiếng, hai má phiếm hồng, vệt hồng lan đến tận mang tai.
Buổi tối.
Ngô Thanh dẫn người của văn phòng luật đến khách sạn Mục Xuyên đặt.
Mấy người từ khi bước vào khách sạn, có sự cảm khái không kiềm chế được.
"Ở đây ăn một bữa hết bao nhiêu tiền?"
"Quả nhiên, người với người là có sự khác biệt."
"Một bữa này sợ là phải ăn hết một tháng tiền lương của tôi."
Mấy luật sư lẩm bẩm xong, Ngô Thanh quay đầu lại "Một tháng sợ là không đủ, phải bắt đầu từ nửa năm."
Mọi người kinh ngạc.
Tất cả mọi người trước khi đến đều cho rằng với thân phận địa vị của Mục Xuyên, chắc chắn sẽ ra vẻ.
Ai ngờ, Mục Xuyên lại dễ gần đến không thể tin nổi.
Thậm chí còn hòa nhã hơn cả Bối Thiến.
Toàn bộ quá trình vừa là giúp mọi người rót trà rót nước, vừa là hỏi mỗi người thích ăn món gì.
Đừng nói là mấy thực tập sinh chưa trải sự đời tɾong văn phòng luật, ngay cả mấy nữ luật sư có thâm niên lớn tuổi hơn cũng bị chinh phục̶.
"Không ngờ sếp Mục ở ngoài đời lại dễ gần như vậy."
"Quả nhiên, tai nghe không bằng mắt thấy."
"Cảm ơn sếp Mục hôm nay đã thịnh tình khoản đãi."
Mấy người vừa khen ngợi Mục Xuyên, vừa bày tỏ cảm ơn.
Mục Xuyên đang đứng, giúp mấy người rót nước ép trái cây "Tính cách Bối Thiến bướng bỉnh, nếu có chỗ nào khiến mọi người không vui, còn mong mọi người có thể bao dung."
Mục Xuyên dứt lời, mọi người lần lượt bày tỏ thái độ.
"Không có không có, sếp Mục nói gì vậy."
"Luật sư Bối ở văn phòng luật của chúng tôi rấtđược yêu thích."
Nghe thấy lời mọi người nói, Mục Xuyên cúi đầu sủng nịnh nhìn Bối Thiến một cái, cười nhẹ nói "Thật sao?"
Mục Xuyên nói xong, không đợi Bối Thiến tiếp lời, Ngô Thanh ngồi một bên dẫn đầu lên tiếng "Sếp Mục, anh mời khách, chúng tôi còn chưa ăn được món nào, trước tiên đã ăn một bụng thức ăn cho chó rồi."
Mục Xuyên cầm ly nước ép trái cây trước mặt lên "Quên cảm ơn luật sư Ngô."
Ngô Thanh không hiểu, ngây người.
Mục Xuyên "Cảm ơn luật sư Ngô đã luôn bên cạnh Bối Thiến tɾong lúc cô ấy khó khăn nhất."
Ngô Thanh hiểu ra, không từ chối ly nước ép này của Mục Xuyên, đứng dậy, cầm ly nước ép trước mặt lên, đem nước ép uống ra dáng rượu, một hơi cạn sach "Sếp Mục khách sáo rồi, còn hy vọng sếp Mục sau này có chuyện gì cũng đừng chấp nhặt với tôi."
Mục Xuyên "Yên tâm, tôi đã quên rồi."
Ngô Thanh "Sếp Mục phải đảm bảo, cho dù hai người có cãi nhau, cũng không thể đem tôi ra khai đao."
Ngô Thanh thực sự sợ.
Lần trước Mục Xuyên hù dọa cô ấy mấy câu, hại cô ấy mấy ngày liền ăn không ngon ngủ không yên.
Vẻ mặt Ngô Thanh nghiêm túc, dứt lời, mắt lom lom nhìn Mục Xuyên, chờ anh bày tỏ thái độ.