Bối Thiến đến gần, tự cho là áp lực mười phần, nhưng không ngờ, vẻ mặt đáng thương của Mục Xuyên tɾong nháy mắt biến mất, đưa tay ra, giữ chặt sau gáy Bối Thiến, kéo người xuống, cọ xát môi cô trầm giọng cười "Vợ ơi, em yên tâm, anh đối với em tuyệt đối sẽ không có hai lòng, em nghĩ xem, bông hoa anh đã tận tâm tưới tắm nhiều năm như vậy, khó khăn lắm mới nở hoa hướng về phía anh, anh có thể nỡ nhìn cô ấy khô héo sao?"
Bối Thiến mím môi.
Mục Xuyên "Anh yêu em ba chữ này rấtsến súa, nhưng anh vẫn muốn nói, anh yêu em."
Bây giờ hai người, là ngang tài ngang sức.
Mục Xuyên dứt lời, Bối Thiến thuận the0 lực của anh cúi đầu, tránh đi đôi môi mỏng của anh, đến gần bên tai anh, mang the0 ý cười nói "Mục Xuyên, nếu em vẫn luôn không quay đầu lại, anh làm thế nào?"
Mục Xuyên "Anh tin rằng em sẽ quay đầu lại."
Bối Thiến "Niềm tin kiên định như vậy sao?"
Mục Xuyên "Chút tự tin này vẫn là có."
Bối Thiến "Hừ, chậc."
Mục Xuyên khóe môi giật giật, cười khẽ không nói thêm nữa.
Nào có tự tin gì, chẳng qua là giả vờ thoải mái mà thôi.
Lúc đầu khi biết cô chọn người đàn ông khác để liên hôn, anh ngay cả ý nghĩ muốn chết cũng có rồi, may mắn, ông trời đối xử với anh không tệ.
Hôn lễ của Bối Thiến và Mục Xuyên được ấn định vào giữa hè.
Bối Thiến mặc một chiếc váy cưới quây ngực màu trắng, đứng giữa biển hoa hồng đỏ và hoa hướng dương.
Ý nghĩa của hoa hồng đỏ Anh yêu em, mỗi ngày.
Ý nghĩa của hoa hướng dương Tình yêu, sự trung thành. Trong mắt không có người khác, bốn phía đều là em.
Hôn lễ đẹp đẽ lại lãng mạn.
Điểm không hài hòa duy nhất, chính là Mục Xuyên khóc không thành tiếng.
Mẹ Mục và bố Mục đứng bên cạnh anh đều im lặng, hận không thể tìm một cái lỗ để chui xuống.
Mục Xuyên ban đầu còn khống chế, chỉ là hốc mắt phiếm hồng, sau đó là nức nở, cuối cùng, nghẹn ngào, khóc không thành tiếng.
Thấy vậy, MC chỉ có thể cười gượng chữa cháy "Cậu Mục của chúng ta có thể cưới được cô gái mình yêu thương nên quá xúc động, mọi người cho một tràng pháo tay."
MC dứt lời, khách khứa ngồi hai bên thảm đỏ vỗ tay rầm rộ.
Mẹ Mục đưa tay nhéo Mục Xuyên "Con có thể đừng khóc nữa được không, giữ chút thể diện đi."
Bố Mục đứng ở một bên khác cũng nhéo anh "Con muốn chứng minh tình yêu của con đối với Thiến Thiến, bố và mẹ con không có ý kiến, nhưng con có thể đừng kéo the0 hai chúng ta mất mặt cùng con."
Đối mặt với lời cảnh cáo của bố Mục và mẹ Mục, Mục Xuyên không lên tiếng, chìm đắm tɾong thế giới của mình mà tiếp tục khóc.
Mẹ Mục "..."
Bố Mục "..."
MC "..."
...
Hôn lễ này có thể tiến hành thuận lợi, công lớn nhất là Lý Áo và Lục Thương.
Thấy Mục Xuyên khóc đến không thở nổi, hai người thừa dịp mọi người không chú ý liền đạp hai phát.
Hai cú đạp này làm cho tiếng khóc của Mục Xuyên lập tức ngừng lại.
Mục Xuyên đau đớn lại kinh ngạc quay đầu, đối diện chính là khuôn mặt vạn năm không đổi của Tần Thâm.
Mục Xuyên nhìn anh ấy nhướng mày, im lặng dùng ý nghĩ hỏi Cậu?
Tần Thâm cũng nhướng mày, im lặng dùng ý nghĩ trả lời Cậu cảm thấy có khả năng sao?