⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng thấy Tần Lục rõ ràng là bài xích bà ta, thân hình nhỏ bé đứng thẳng che chắn cho Tần Lục.
Tần Thâm không có thói quen cãi nhau với phụ nữ, thấy vậy, ra hiệu cho Khâu Chính đưa Tần Lục vào phòng ngủ chơi, mời người phụ nữ ngồi xuống "Dì Lý, mời ngồi, dì uống nước lọc hay nước trà?"
Người phụ nữ không thể tiếp cận Tần Lục, cười gượng ngồi xuống ghế sô pha, đặt nồi canh gà xuống nói "Uống nước lọc là được, nước lọc là được."
Tần Thâm "Vâng."
Vài giây sau, Tần Thâm bưng cốc nước đưa cho người phụ nữ.
Người phụ nữ nhận lấy, nhìn Tần Thâm hỏi "Năm nay cũng đã qua hơn nửa rồi, năm nay cháu không lên Dung Thành nữa à?"
Nhắc đến chuyện lên Dung Thành, Tần Thâm ngồi xuống ghế sô pha châm một điếu thuốc.
The0 làn khói mờ ảo, giọng Tần Thâm trầm thấp vang lên "Tạm thời không đi nữa."
Nghe Tần Thâm nói không đi nữa, người phụ nữ có chút sốt ruột "Sao đang yên đang lành lại không đi nữa?"
Tần Thâm "Chăm sóc Tần Lục, không đi được."
Người phụ nữ "Tần Lục có tôi mà, cháu cứ giao Tần Lục cho tôi là được..."
Nói xong, đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của Tần Thâm, người phụ nữ nghẹn lời, nhớ lại chuyện trước kia, cười gượng nói "Trước kia đều là hiểu lầm, cháu không biết, con bé Tần Lục rấtkén ăn, tôi thương nó không có bố không có mẹ, nên nó nói không ăn món nào, tôi cũng không ép nó, ai mà biết..."
Người phụ nữ ngập ngừng, vẻ mặt đầy khó xử.
Tần Thâm rít một hơi thuốc rồi nhả khói "Thật vậy ạ?"
Người phụ nữ "Cháu không tin tôi?"
Tần Thâm lại ngậm điếu thuốc "Dì Lý, không phải vấn đề tin hay không tin, Tần Lục vốn dĩ tim đã không tốt, bây giờ lại còn suy dinh dưỡng, tôi không thể không lo lắng nhiều hơn."
Nhận ra Tần Thâm không có ý định giao Tần Lục cho mình nữa, người phụ nữ tự thấy sau này e rằng không thể moi được tiền, cười khẩy nói "Tần Thâm, nói đi nói lại cháu vẫn không tin tôi, thảo nào người ta hay nói, cho một đâύ gạo thì thành ân nhân, cho một thúng gạo thì thành kẻ thù, lúc trước thấy hai anh em cháu đáng thương, cháu lại phải lên Dung Thành học, tôi mới nhận lời cháu chăm sóc Tần Lục, không ngờ tôi giúp cháu chăm sóc hơn một năm, cháu không cảm ơn tôi thì thôi, lại còn vu oan tôi ngược đãi Tần Lục, chuyện này mà truyền ra ngoài, hàng xóm láng giềng sẽ nhìn tôi thế nào? Mặt mũi tôi..."
Người phụ nữ lải nhải, nói đến mức Tần Thâm cau mày.
Ngay khi Tần Thâm đang cân nhắc xem có nên trở mặt hay không, cửa phòng ngủ mở ra, Khâu Chính bước ra.
Khâu Chính mặt mày hằm hằm, giận dữ nói "Bà còn mặt mũi gì nữa? Bà có ngược đãi Tần Lục hay không, hàng xóm láng giềng ai mà không biết? Nói cái gì mà vì tốt cho anh Thâm và Tần Lục, chẳng qua là mượn cớ chăm sóc Tần Lục để vơ vét tiền bạc thôi."
Con nhà nghèo sớm hiểu chuyện.
Càng sớm nếm trải sự ấm lạnh của tình người, càng hiểu rõ lòng người bạc bẽo.
Khâu Chính vừa dứt lời, mặt người phụ nữ lúc trắng lúc đỏ.
Hồi lâu, người phụ nữ từ tɾong cổ họng rặn ra một câu "Mày, mày đừng có vu oan cho tao."
Khâu Chính "Tôi là vu oan cho bà hay nói thật, chúng ta cứ hỏi hàng xóm xung quanh là biết."
Nói xong, Khâu Chính đi về phía cửa.

⬅ Trước Tiếp ➡