⬅ Trước Tiếp ➡
Căn nhà không lớn, hai phòng ngủ một phòng khách.
Phòng Khâu Chính đang ngủ chính là phòng trước kia của Tần Thâm.
Để tránh làm ồn đến Tần Lục, hai người đi vào ßếp.
Vừa vào đến cửa ßếp, Tần Thâm liền xoay người đẩy Khâu Chính vào tủ ßếp, sắc mặt âm trầm chất vấn "Cậu và Tần Lục có chuyện gì?"
Đối diện với ánh mắt khó chịu của Tần Thâm, tɾong lòng Khâu Chính thắt lại "Anh."
Tần Thâm "Ngủ rồi?"
Khâu Chính "Chưa ạ."
Tần Thâm nửa tin nửa ngờ, sắc mặt vẫn khó coi như cũ "Hửm?"
Khâu Chính yết hầu khó khăn di chuyển "Anh, tối qua Tần Lục nói cảm thấy tɾong phòng quá lạnh, cho nên nửa đêm đã sang phòng của em, bảo em sưởi ấm cho em ấy."
Tần Thâm "..."
Lý do này, Tần Thâm thật sự không ngờ tới.
Nhưng Khâu Chính là người thế nào, Tần Thâm biết rõ.
Thêm vào đó Tần Lục từ nhỏ đã quấn Khâu Chính, tɾong lòng anh càng hiểu rõ.
Tần Lục làm ra chuyện vô lý như vậy, không có gì là lạ.
Khâu Chính nói xong, Tần Thâm nhìn cậu chằm chằm một lúc, không nhìn ra điểm gì khác thường trên mặt cậu, bàn tay đang đè lên người cậu buông lỏng, sắc mặt hơi dịu đi "Anh hiểu lầm cậu rồi."
Nói xong, Tần Thâm lấy từ tɾong túi ra hộp thuốc lá ném cho Khâu Chính một điếụ
Khâu Chính nhận lấy, cúi đầu châm thuốc.
The0 làn khói thuốc từ miệng cậu bay lên, Tần Thâm trầm giọng nói "Tần Lục còn nhỏ, không hiểu chuyện."
Khâu Chính tay kẹp điếu thuốc khựng lại, khàn giọng đáp "Anh, em biết."
Tần Thâm "Cậu biết là được."
Khâu Chính "Vâng."
Tần Thâm vốn ít nói, Khâu Chính cũng không phải là người nói nhiềụ
Hai người cứ thế im lặng hút hết một điếu thuốc, ai cũng không nói gì nữa.
Khi Tần Lục thức dậy, nhìn thấy Tần Thâm ở nhà, vui vẻ nhảy cẫng lên ôm chầm lấy anh "Anh hai, anh về khi nào vậy, em nhớ anh chết mất."
Tần Thâm đưa tay gỡ con bé ra khỏi người mình "Tối qua."
Tần Lục "Sao tối qua anh về mà không gọi em dậy?"
Tần Thâm "Định gọi, nhưng em không có tɾong phòng ngủ."
Nghe Tần Thâm nói vậy, Tần Lục chợt nhớ ra tối qua mình vì quá lạnh mà chạy sang phòng Khâu Chính, sắc mặt hơi ửng hồng "À à, tối qua em lạnh quá, nên..."
Nhìn vẻ mặt bối rối lắp bắp của Tần Lục, Tần Thâm biết Khâu Chính không nói dối, sắc mặt trầm xuống "Tần Lục, em lớn rồi."
Tần Lục "Em biết "
Tần Thâm "Sau này không được sang phòng Khâu Chính nữa."
Nhận thấy Tần Thâm thật sự không vui, Tần Lục bĩu môi "Tối qua em không nghĩ nhiều như vậy, hơn nữa hai đứa em từ nhỏ đã ngủ như vậy rồi, lúc nhỏ anh ấy còn giúp em ủ chân nữa cơ, tối qua còn không giúp em ủ chân, chỉ cho em một cái túi chườm nóng..."
Tần Lục oán trách, Tần Thâm không nói gì, Khâu Chính đang nấu cơm tɾong ßếp, nghe thấy lời oán trách của cô, cằm dưới căng cứng.
The0 lý mà nói, nghe Tần Lục nói những lời này, cậu nên cảm thấy vui mừng.
Nhưng cậu lại không vui nổi.
...
Tần Lục đã lâu không gặp Tần Thâm, ôm chặt cánh tay anh lải nhải kể lể nỗi nhớ nhung.
"Anh hai, em rấtnhớ anh."
"Anh không biết đâu, những ngày anh không có nhà, em gầy đi nhiều lắm."
Tần Thâm vẻ mặt bình thản, ngẩng đầu nhìn cô "Sao thế? Khâu Chính không cho em ăn cơm à?"
Sắc mặt Tần Lục đột nhiên thay đổi, lo lắng Khâu Chính sẽ bị liên lụy, vội vàng nói "Không phải ạ."

⬅ Trước Tiếp ➡