Một hai lần, Tần Lục không phát hiện ra điểm không đúng, thời gian lâu rồi, cô dù có ngốc nghếch đến đâu, cũng nhận ra có gì đó không ổn.
Có một lần, cô tắm xong quên mang quần áo, nhờ Khâu Chính đưa qua khe cửa giúp.
Khâu Chính làm the0 thì có làm the0.
Nhưng tɾong quá trình đưa, toàn bộ quá trình đều nhắm mắt.
Tần Lục đã trốn sau cánh cửa rồi, biểu hiện này của Khâu Chính không khỏi quá khoa trương.
Tần Lục nhìn bộ dạng nhắm mắt của cậu, không hiểu sao lại thấy ngứa răng, giật lấy quần áo mặc vào, mở toang cửa phòng tắm "rầm" một tiếng, vẻ mặt giận dữ nói "Khâu Chính, dạo gần đây rốt cuộc anh bị làm sao vậy?"
Tần Lục gây ra tiếng động quá lớn, buộc Khâu Chính phải mở mắt.
Khâu Chính mở mắt ra nhíu mày nhìn cô "Sao cơ?"
Tần Lục "Có phải em làm gì đắc tội với anh không? Hay là mấy năm nay anh chăm sóc em, chăm sóc đến phát ċһán rồi?"
Khâu Chính "Không có."
Nghe Khâu Chính nói "Không có", Tần Lục tức giận, giận quá hóa cười "Không có? Vậy sao dạo gần đây anh vừa nhìn thấy em liền giống như nhìn thấy thứ gì đó bẩn thỉu, chỉ cần em đến gần anh, anh không phải toàn thân cứng đờ thì cũng là cố ý tránh né."
Khâu Chính "..."
Đối mặt với sự chất vấn của Tần Lục, Khâu Chính im lặng không nói.
Nhưng cậu càng không nói, Tần Lục càng tức giận.
Tại sao cậu không phản bác?
Không phản bác không phải là ngầm thừa nhận sao
Tần Lục nói xong, thấy Khâu Chính vẫn luôn không lên tiếng, sắc mặt càng thêm khó coi "Khâu Chính "
Khâu Chính "..."
Hai người nhìn nhau, giằng co không ai nhường ai.
Tần Lục giận dữ, đưa tay đẩy ma͙nh Khâu Chính một cái rồi giận dỗi bỏ đi.
Khâu Chính bị đẩy lảo đảo, suýt chút nữa không đứng vững.
May mà phía sau là bức tường, thân thể va vào tường, mới không bị ngã.
Nhìn bóng lưng tức giận của Tần Lục, Khâu Chính cúi đầu không nói gì.
Suốt cả buổi chiều, hai người không ai nói với ai câu nào.
Tối đến khi Tần Thâm về nhà, ngay lập tức liền cảm nhận được bầu không khí không ổn giữa hai người.
Hỏi Khâu Chính, Khâu Chính không nói.
Hỏi Tần Lục, Tần Lục cũng không lên tiếng.
Tần Thâm nhìn hai người, cười nhẹ gật đầu "Được, từng đứa một đều cứng đầu cứng cổ cả rồi, đến cả anh mà cũng không nói thật."
Khâu Chính "..."
Tần Lục "..."
Mặc dù Tần Thâm dùng phép khích tướng, hai người vẫn im lặng không nói.
Ăn tối xong, Tần Thâm rửa bát, Khâu Chính vào phòng tắm, Tần Lục cúi đầu khẽ khàng đi vào ßếp, giọng nhỏ như muỗi kêu "Anh hai."
Tần Thâm không quay đầu lại "Sao thế?"
Tần Lục "Em cảm thấy Khâu Chính có lẽ là ghét em rồi."
Tần Thâm nhướng mày, lau vết nước trên tay quay đầu lại "Gì cơ?"
Đừng nói là anh, cứ nói mấy người hàng xóm láng giềng này, ai mà không biết Khâu Chính yêu thương Tần Lục đến mức chỉ thiếu nước nâng niu trên tay.
Ghét cô?
Khâu Chính có lẽ sẽ ghét chính mình cũng không ghét Tần Lục.
Tần Lục không nhận ra vẻ không tin tưởng tɾong mắt Tần Thâm, nức nở nói "Gần đây anh ấy cứ trốn tránh em, chiều nay em tắm xong nhờ anh ấy đưa giúp em bộ đồ ngủ, anh đoán xem thế nào, anh ấy nhắm tịt mắt suốt cả quá trình..."
Tần Thâm "..."
Nhìn Tần Lục đang lải nhải trước mặt, Tần Thâm im lặng một lát, dựa vào tủ ßếp châm một điếu thuốc, mở miệng nói "Tần Lục."