"Nước phù sa không chảy ruộng ngoài, để cho người khác hời không bằng để cho tớ hời, nếu Khâu Chính ở bên tớ, tớ là nửa chị dâu của cậu, còn có thể đối xử không tốt với cậu sao? Nhưng cậu nghĩ mà xem, nếu anh ấy ở bên người phụ nữ khác, chỉ dựa vào mối quan hệ giữa hai người các cậu, đối phương không chừng sẽ gây khó dễ cho cậụ.."
"Câu hỏi này của cậu thật hiếm lạ, cậu nghĩ mà xem, hai người các cậu không có quan hệ máu mủ, anh ấy lại đối xử tốt với cậu như vậy, đổi lại là người phụ nữ nào có thể chấp nhận được, tớ cũng là vì quen biết cậu nhiều năm, biết cậu đối với anh ấy không có ý nghĩ đó, nhưng những người phụ nữ khác làm sao biết được."
Đúng vậy, bây giờ Khâu Chính đều vì hai người đã trưởng thành mà giữ khoảng cách với cô.
Chuyện này nếu đợi Khâu Chính có bạn gái.
Không chừng còn phải tránh cô như tránh rắn rết?
Đến lúc đó không chừng ngay cả ăn cơm trên bàn ăn cũng phải vạch một đường phân chia rõ ràng với cô.
Nghĩ đến đây, Tần Lục một trận bực bội.
Khâu Chính không thể không có bạn gái sao?
Ý nghĩ này vừa xuấthiện, Tần Lục giật mình, tự mình dọa mình một phen.
Sao cô lại có suy nghĩ đáng sợ như vậy.
Khâu Chính làm sao có thể không có bạn gái.
Anh ấy cũng chưa từng biểu hiện qua anh ấy là người the0 chủ nghĩa độc thân.
Tần Lục hít sâu hai hơi, tự trấn tĩnh cảm xúc, sau đó tɾong lòng thầm nhủ Như vậy là không đúng, tuyệt đối không được có suy nghĩ đáng sợ này.
Tần Lục h0àn toàn là tự mình dằn vặt cả một đêm.
Sáng hôm sau, Khâu Chính từ phòng ngủ đi ra, vừa mở cửa, liền nhìn thấy Tần Lục mắt đầy tơ máu, quầng thâm mắt đen sì.
Khâu Chính bị dọa giật mình, dừng bước ở cửa, trầm giọng hỏi "Tối qua không ngủ ngon à?"
Tần Lục cả đêm đều không ngủ, nhìn lại Khâu Chính, đầu óc choáng váng, lại ngại mất mặt không muốn nói thật, đưa tay chỉ chỉ ti vi nói "Ừ, không ngủ, xem chương trình giải trí, hài hước lắm."
Tần Lục vừa dứt lời, bản thân cô và Khâu Chính cùng nhìn về phía ti vi.
Nhìn thấy hình ảnh trên màn hình ti vi, hai người đều sửng sốt.
Đâu có chương trình giải trí hài hước nào, đang chiếu một thông báo tìm người lạc, một cụ g͙ià mắc bệnh Alzheimer, bị lạc mất, người nhà lo lắng, khóc lóc thảm thiết...
Khóe miệng Tần Lục giật giật hai cái "Cái này, cái này..."
Khâu Chính "Bữa sáng muốn ăn gì?"
Tần Lục rõ ràng nói dối, nhưng Khâu Chính lại không có ý định vạch trần cô, mà không chút dấu vết đổi chủ đề.
Tần Lục ngẩng đầu nhìn cậu, khoảng nửa phút không nói gì, nửa phút sau, lên tiếng nói "Khâu Chính, anh định khi nào yêu đương?"
Khâu Chính nhíu mày "Gì cơ?"
Đối diện với vẻ mặt có chút không vui của Khâu Chính, Tần Lục cúi đầu, nhỏ giọng nói "Hàn Giai Giai nói, cô ấy muốn the0 đuổi anh."
Nói xong câu đó, Tần Lục thậm Khâu Chính.
Chẳng hiểu tại sao nữa.
Chỉ là cô thấy chột dạ.
Hồi lâu sau, không khí vẫn tĩnh lặng lạ thường.
Mãi đến lúc Tần Lục ngỡ Khâu Chính sẽ chẳng đáp lại nữa, giọng nói khàn khàn của cậu mới vang lên trên đỉnh đầu cô "Tần Lục, em mong tôi có bạn gái đến thế à?"
Tần Lục nghẹn lời, mím chặt môi.
Khâu Chính nói "Chuyện của tôi không cần em bận tâm."
Tần Lục "..."