⬅ Trước Tiếp ➡
Khâu Chính vốn định về, vì anh lo Tần Lục sẽ gọi đồ ăn ngoài.
Nhưng sau khi đọc được tin nhắn này của Tần Lục, anh lập tức thay đổi ý định Trưa nay anh còn có khách hẹn trước, em gọi đồ ăn ngoài đi, đừng nấu nữa, không thì nấu nhiều, một mình em ăn không hết.
Sợ Tần Lục lại vào ßếp, Khâu Chính còn nói thêm Hay để anh đặt đồ ăn ngoài cho em nhé, gần đây có một quán mới mở ăn cũng được lắm.
Tần Lục Không cần đâu ạ.
Khâu Chính ?
Trong đầu Tần Lục đã có một ý tưởng, nhưng cô muốn tạo bất ngờ cho Khâu Chính, nên nhắn lại Em tự đặt được rồi, em muốn ăn cơm niêu nhà chú Từ.
Khâu Chính Ừ, cũng được.
Khâu Chính vốn tưởng chuyện này đến đây là xong.
Buổi trưa, anh đang bàn với A Phi và mấy người nữa xem ăn gì thì cửa tiệm xăm bị đẩy ra, cùng với tiếng chuông cửa leng keng, giọng nói tươi cười của Tần Lục cũng vang lên ngay sau đó.
"Mọi người ăn cơm chưa?"
"Chắc là chưa ăn đúng không?"
"Em canh đúng giờ đến đó nha, em đoán giờ này mọi người chưa kịp ăn mà."
Tần Lục nói xong, nhanh nhẹn bước vào, tay còn xách một cái túi lớn.
Thấy vậy, cả người Khâu Chính cứng đờ, một luồng khí lạnh chạy thẳng từ lòng bàn chân lên đỉnh đầụ
A Phi và những người khác không biết tình hình, cười đứng dậy xúm lại trước mặt Tần Lục.
"Tiểu Lục, em xách cái gì đến thế."
"Chẳng lẽ là mang bữa trưa yêu thương đến cho mấy anh em à?"
...
Mấy người nói qua nói lại, mắt Tần Lục cười cong thành vầng trăng khuyết "Đúng rồi ạ, bữa trưa yêu thương, không cần tranh g͙iành, mọi người ai cũng có phần hết."
Tần Lục vừa dứt lời, ngoại trừ Khâu Chính, tất cả những người khác đều re0 hò ầm ĩ.
Khâu Chính nhìn mọi người, đáy mắt thoáng qua chút thương cảm.
Một lát sau, Tần Lục cười hì hì mở túi giữ nhiệt mang đến, phát hộp cơm cho từng người.
Mọi người cầm tɾong tay, còn chưa mở ra, nhưng hộp cơm ấm áp nặng̝ trịch này đã đủ sưởi ấm trái tim mỗi người.
Vì vậy, chưa cần mở ra, mọi người đã bắt đầu một đợt tâng bốc mới.
"Em gái Tiểu Lục, mấy món này đều do em làm hả? Thật không ngờ em lại có tay nghề này đấy."
"Công nhận nha, tay nghề em gái Tiểu Lục nhà chúng ta đúng là đỉnh, anh còn chưa mở đã ngửi thấy mùi thơ๓ thức ăn rồi."
"Người đẹp lòng tốt nấu ăn giỏi, chính là nói em gái Tiểu Lục nhà mình đó."
"Anh nói chứ, sau này không biết ai có phúc khí lấy được Tiểu Lục làm vợ đây."
"Nói gì thế, Tiểu Lục còn nhỏ mà. Hơn nữa, đến lúc đó ai muốn cưới Tiểu Lục cũng không phải chuyện dễ đâu, không chỉ phải qua ải mặt lạnh của anh Thâm nhà mình, mà còn phải qua mắt được ông anh cổ hủ Khâu Chính nữa."
...
Mọi người cười đùa trêu chọc ầm ĩ, đang lúc náo nhiệt thì đïện thoại của tất cả đồng loạt vang lên.
Mọi người đang chìm đắm tɾong tiếng cười nói vui vẻ, chẳng ai thấy có gì không ổn, đều lần lượt móc đïện thoại ra cúi xuống xem.
Sau khi nhìn thấy tin nhắn trên đïện thoại của mình, nụ cười trên mặt mọi người đều cứng đờ.
Tin nhắn là do Khâu Chính gửi.
Nội dung tin nhắn ngắn gọn súc tích Lát nữa bất kể mùi vị thế nào, chỉ được khen, không được chê, cũng không được ăn không hết.
A Phi Anh Chính, mùi vị bình thường thôi hả?
Khâu Chính Sẽ khiến cậu phải nhớ khổ nhớ ngọt.

⬅ Trước Tiếp ➡