Mọi người đồng loạt lùi về sau một bước.
Tần Lục "Hửm?"
Mọi người tới tấp bắt đầu tìm lý do.
"Tiểu Lục, thật ra dạo này anh đang giảm cân, em không biết đâu, cân nặng̝ anh tăng vù vù, thật sự không thể ăn thêm được nữa."
"Tiểu Lục, anh, anh mai xin nghỉ, nhà có việc, hehe, nên phần của anh không cần làm đâụ"
"Tiểu Lục, anh..."
...
Tần Lục tuy phản ứng hơi chậm, nhưng cũng không phải là h0àn toàn không hiểu thế thái nhân tình.
Nghe những lý do đủ kiểu của mọi người, mà mục đích cuối cùng của tất cả lý do chỉ có một – chính là không muốn ăn cơm cô nấụ
Trong lòng cô lập tức hiểu ra.
Cuối cùng Tần Lục không nói gì cả, cười gượng với mọi người hai tiếng rồi bắt taxi rời đi.
Về đến nhà, việc đầu tiên là tự làm cho mình một bữa ăn "ẩm thực bóng tối".
Một miếng vào miệng, suýt nữa thì tiễn cô đi luôn.
Cuối cùng, cô run run tay móc đïện thoại tɾong túi ra gọi cho A Phi.
Điện thoại kết nối, Tần Lục hỏi nhỏ "Anh Phi, có phải cơm em nấu khó ăn lắm không."
Giọng Tần Lục nhỏ, giọng A Phi còn nhỏ hơn "Nói sao nhỉ, em gái Tiểu Lục, anh thà nửa đời sau không lấy vợ, còn hơn ăn thêm một miếng cơm em nấụ"
Tần Lục "..."
Ai mà không biết A Phi bây giờ đang rấtmuốn lấy vợ.
Đừng nói là phụ nữ, chỉ cần là sinh vật khác giới đi ngang qua cậu ta, cậu ta cũng phải liếc nhìn thêm vài cái.
Vậy mà bây giờ cậu ta lại thề độc như thế.
Có thể tưởng tượng được, bữa cơm này của cô rốt cuộc khó ăn đến mức nào.
Tần Lục "Em hiểu rồi."
A Phi hỏi nhỏ "Tiểu Lục à, rốt cuộc là dịp may tình cờ nào đã làm tăng sự tự tin nấu nướng của em vậy?"
Tần Lục nói thật "Khâu Chính nói em nấu ăn ngon."
A Phi "Hiểu rồi."
Tần Lục "Anh ấy lừa em."
A Phi im lặng không nói gì, rồi ho khẽ hai tiếng hỏi "Sao em đột nhiên nhận ra rồi gọi cho anh thế?"
Tần Lục đáp "Em thấy vẻ mặt mọi người kỳ quặc, nên về nhà xong đã vào ßếp tự nấu cho mình một bữa."
A Phi "..."
A Phi không dám tưởng tượng vẻ mặt Tần Lục lúc ăn món "ẩm thực bóng tối" do chính tay mình làm sẽ như thế nào.
Trong phút chốc, A Phi lại có chút thương cảm cho Tần Lục.
Nhưng thương cảm thì thương cảm, lời cần nói vẫn phải nói "Tiểu Lục, nghe anh khuyên một câu, con gái không nhất thiết phải biết nấu ăn đâụ Em xem, em xem chị dâu cũng có biết đâu nào."
Tần Lục vừa ăn cơm mình nấu xong, không còn sức phản bác "Vâng."
A Phi "Được rồi, vui lên đi. Bên anh còn có khách đang đợi, không nói chuyện với em nữa nhé."
Tần Lục "Vâng."
…
Sau bữa cơm đó, Tần Lục không bao giờ chủ động nhắc đến chuyện nấu ăn nữa.
Cô không đề cập, Khâu Chính cũng không dám nhắc tới.
Hai người cứ thế sống những ngày tháng bình yên.
Mãi đến hơn nửa năm sau, Tần Thâm gọi đïện cho hai người, bảo họ đến Dung Thành sống.
Sau khi nhận được cuộc đïện thoại này, Tần Lục vui mừng khôn xiết.
Đối với cô mà nói, không có gì đáng mừng hơn việc cả gia đình được ở bên nhaụ
So với Tần Lục, biểu hiện của Khâu Chính lại rấtbình tĩnh.
Nhìn Tần Lục tươi cười rạng rỡ thu dọn vali, Khâu Chính trầm giọng nói "Tần Lục."
Tần Lục quay đầu lại "Vâng?"
Khâu Chính "Nếu, anh nói là nếu, anh không đến Dung Thành thì sao?"