⬅ Trước Tiếp ➡
Hai người nhìn nhau, Khâu Chính lại lên tiếng "Đời người, ngoài tình yêu ra, còn có rấtnhiều sự bất đắc dĩ."
Tần Lục sụt sịt mũi "Nhưng mà..."
Khâu Chính "Không có nhưng mà."
Bị phủ nhận, Tần Lục khóc càng dữ dội hơn.
...
Ngày Tô Mạt rời đi, cô ấy đã sắp xếp xong trường học cho Tần Lục.
Tần Lục khóc nhè, ôm chặt Tô Mạt hồi lâu không buông tay.
Tô Mạt ôm lại cô, cười bảo cô là đồ mít ướt "Khóc cái gì, có phải không gặp được đâụ Sau này lúc em nghỉ lễ, bất cứ lúc nào cũng có thể đến tìm chị chơi mà."
Tần Lục "Thật không ạ?"
Tô Mạt "Chị lừa em bao giờ chưa?"
An ủi Tần Lục xong, lúc ra khỏi trường của Tần Lục, Tô Mạt liếc nhìn Khâu Chính một cái.
Khâu Chính nhìn lại cô ấy, khẽ giọng gọi "Chị dâụ"
Tô Mạt cười khẽ "Cơ hội là do mình tự nắm bắt, chẳng lẽ cậu trông mong bánh từ trên trời rơi xuống à?"
Khâu Chính không nói gì.
Tô Mạt "Đừng tưởng tôi không biết chút tâm tư đó của cậụ"
Khâu Chính "..."
Tô Mạt lại cười, dùng giọng chỉ hai người nghe thấy nói "Khâu Chính, đợi Tần Lục tốt nghiệp, chắc cũng hai mươi ba rồi nhỉ? Đến lúc đó là có thể bàn chuyện cưới hỏi rồi đấy."
Khâu Chính "..."
Lời này của Tô Mạt quá thẳng thắn.
Thẳng thắn đến mức Khâu Chính muốn giả vờ không hiểu cũng khó.
Thấy cậu không nói, Tô Mạt khoanh tay trước ngực nói "Người dũng cảm hưởng thụ cuộc sống trước tiên."
Mấy câu liên tiếp của Tô Mạt, câu nào cũng đâm tɾúng điểm yếu của Khâu Chính.
Khâu Chính mím môi, hỏi nhỏ "Chị dâu, vậy chị với anh Thâm thì sao?"
Nhắc đến Tần Thâm, ánh mắt Tô Mạt trở nên u ám mờ ảo, cô nhe0 mắt lại, giả vờ thờ ơ nói "Hai chúng tôi à, tôi đã hưởng thụ qua rồi."
Khâu Chính "..."
Lời này của Tô Mạt, một lời hai nghĩa.
Khâu Chính nghe mà nhất thời không biết nên đáp lại thế nào.
Tô Mạt dứt lời, thấy Khâu Chính lại rơi vào im lặng, "chậc" một tiếng nói "Khâu Chính, dũng cảm lên chút đi."
Khâu Chính "..."
...
Một thời gian dài sau khi Tô Mạt rời đi, tɾong đầu Khâu Chính luôn quanh quẩn câu nói trước lúc đi của cô ấy.
Khâu Chính, dũng cảm lên chút đi.
Nhưng "dũng cảm" thứ này, nghĩ tɾong lòng thì rấtđơn giản, nhưng để thực sự làm được lại rấtkhó.
Cuộc sống của Khâu Chính diễn ra đâu vào đấy. Tần Thâm mở cho cậu một tiệm xăm, cậu mỗi ngày đi sớm về khuya, còn mua một chiếc xe đi lại, dùng để cuối tuần đưa đón Tần Lục nghỉ học về nhà.
Ngày mua xe, là Tần Thâm đi cùng cậụ
Tần Thâm vốn định thanh toán thay cậu, nhưng bị cậu ngăn lại.
"Anh Thâm, em có tiền."
Tần Thâm "Hửm?"
Khâu Chính đưa tay gãi đầu không tự nhiên "Xe em muốn tự mình mua."
Thấy Khâu Chính khăng khăng, Tần Thâm cũng không ngăn cản, lùi về sau một bước, ra hiệu cậu tự quẹt thẻ thanh toán.
Khâu Chính cười cười bước lên, quẹt thẻ thanh toán, làm thủ tục.
Từ đó, cứ đến cuối tuần Khâu Chính lại lái chiếc Volkswagen này đến trường đón Tần Lục.
Còn Tần Lục thì cũng vui vẻ tự tại.
Tô Mạt đi rồi, cô càng ngày càng dựa dẫm vào Khâu Chính.
Biểu hiện của sự dựa dẫm chính là bám lấy cậu, còn có cả nổi cáu vặt.
Đôi khi ở trường cũng nổi giận, khiến Khâu Chính phải lái xe đến ngoài trường đợi sẵn vào nửa đêm để xin lỗi.
Hai người không gặp mặt được, Khâu Chính đứng trước xe nhắn tin, Tần Lục đứng trước cửa sổ tức giận phồng má nhìn cậụ

⬅ Trước Tiếp ➡