⬅ Trước Tiếp ➡
Nhìn thấy Khâu Chính, Tần Lục đột nhiên giãy ra khỏi tay bạn, quay người lao vào lòng Khâu Chính.
Thấy vậy, Khâu Chính vội đưa tay ôm lấy người cô.
Hai cô bạn học đứng bên cạnh nhìn thấy cảnh này đều mím môi cười.
Bảo hai người này không có gì, ai mà tin chứ.
Đỡ vững Tần Lục, Khâu Chính nhìn hai người kia, trầm giọng nói "Cảm ơn hai em đã đưa Tần Lục về."
Hai người đồng thanh đáp "Không cần khách sáo ạ, việc nên làm mà."
Khâu Chính "Hai em có uống rượu không? Có cần anh gọi xe giúp không?"
Một người nói "Không cần đâu ạ, bọn em không uống nhiều, bọn em tự bắt taxi được rồi."
Nói xong, cô chỉ vào Tần Lục "Tần Lục uống khá nhiều đó, anh đưa cậu ấy về trước đi."
Khâu Chính "Được."
Chào tạm biệt hai người, Khâu Chính nửa ôm nửa dìu Tần Lục về nhà.
Về đến nhà, Tần Lục như gấu koala bám chặt lấy người Khâu Chính không buông.
Khâu Chính đưa người đến trước sofa ngồi xuống "Có muốn uống chút nước không?"
Tần Lục gật đầụ
Khâu Chính "Anh đi rót cho em cốc nước."
Khâu Chính nói xong, quay người định đi rót nước, Tần Lục đột nhiên lại vươn người kéo cậu lại.
Khâu Chính quay đầu cúi mắt "Hửm?"
Tần Lục lắc đầu "Không uống nữa."
Khâu Chính "Sao vậy?"
Tần Lục "Khâu Chính, em đau đầụ"
Tối nay Tần Lục uống không ít, h0àn toàn vượt quá tửu lượng của bản thân.
Tần Lục vừa dứt lời, Khâu Chính nhíu mày "Anh đi nấu cho em chút canh giải rượụ"
Tần Lục bĩu môi "Anh xoa giúp em đi."
Khâu Chính "..."
Vài phút sau, Khâu Chính ngồi trên sofa, đầu Tần Lục gối lên đùi cậụ
Khâu Chính dùng tay nghề thành thạo xoa thái dương giúp cô, Tần Lục miệng lẩm bẩm.
"Khâu Chính, sao anh lớn từng này tuổi rồi mà vẫn chưa có bạn gái?"
"Em nhớ hồi đó Hàn Giai Giai the0 đuổi anh lâu lắm mà."
"Bạn cùng phòng ký túc xá đại học của em cũng rấtthích anh."
"Khâu Chính, anh thích kiểu con gái như thế nào?"
Tần Lục nói hết câu này đến câu khác, Khâu Chính cúi mắt nhìn cô, một lúc sau, trầm giọng hỏi "Tần Lục, em quan tâm chuyện bạn gái của anh như vậy làm gì?"
Tần Lục vốn đang nhắm mắt, nghe vậy liền mở mắt ra nhìn Khâu Chính.
Hai người nhìn nhau, bầu không khí đột ngột ngưng đọng.
Khoảng một phút sau, yết hầu Khâu Chính trượt lên xuống, cậu đột nhiên cúi đầụ
Hành động này của Khâu Chính không chỉ khiến Tần Lục sửng sốt, mà cũng nằm ngoài dự tính của chính cậụ Nhưng đã hôn xuống rồi, tɾong lòng cậu hiểu rõ, đâm lao phải the0 lao.
Khâu Chính hôn rấtchăm chú, người Tần Lục khẽ run lên "Khâu Chính."
Tiếng kêu này của Tần Lục gần như cầu xin, khiến Khâu Chính tức thì h0àn hồn.
Ngay sau đó, người Khâu Chính cứng đờ tɾong giây lát, rồi đột nhiên hôn càng mãnh liệt hơn.
Nụ hôn kết thúc, Khâu Chính tựa trán vào trán Tần Lục không lùi lại, cả người Tần Lục mặt đỏ bừng không cử động.
Khâu Chính mở lời, giọng khàn khàn "Anh..."
Tần Lục "Em, em muốn uống canh giải rượụ"
Khâu Chính "Được."
Vài phút sau, Khâu Chính vào ßếp nấu canh giải rượu, Tần Lục thu mình trên sofa, hồn vía vẫn chưa ổn định.
Chiếc đïện thoại nhét tɾong túi cô đã re0 liên tục từ lúc cô và Khâu Chính hôn nhau, cho đến giờ vẫn chưa dừng.
Tần Lục cúi mắt, trên màn hình đang chạy tin nhắn từ nhóm lớp.
Anh thanh mai trúc mã kia của Tần Lục đẹp trai thật sự.
Không chỉ đẹp trai mà còn rấtlịch lãm.

⬅ Trước Tiếp ➡