Ngay lúc này, phía sau đám đông vang lên một giọng nói trầm thấp của đàn ông "Ai nói cô ấy không có chồng?"
Giọng nói đột ngột vang lên khiến cả khung cảnh hỗn loạn lập tức yên tĩnh lạ thường.
Giây tiếp the0, Khâu Chính từ phía sau đám đông bước lên, đi thẳng đến bên cạnh Tần Lục.
Lúc bị đánh Tần Lục còn không khóc, nhưng khi nhìn thấy Khâu Chính đi tới, vành mắt cô lập tức đỏ hoe.
Khâu Chính không nói gì, đưa tay nâng cằm Tần Lục lên.
Sau khi nhìn thấy vết tát trên mặt Tần Lục, anh khẽ nhíu mày.
Khâu Chính "Về quầy trực nghỉ ngơi một lát đi, anh xử lý."
Tần Lục "Bà ta không nói lý lẽ."
Khâu Chính "Vỏ quýt dày có móng tay nhọn."
Tần Lục sụt sịt mũi "Anh..."
Tần Lục muốn nói, anh đâu có giỏi cãi nhaụ
Khâu Chính thật thà chất phác biết bao, bao nhiêu năm nay, chưa từng thấy anh cãi nhau với ai.
Tần Lục nói được nửa câu thì bị Khâu Chính cắt ngang.
Khâu Chính đọc được suy nghĩ của cô, cúi đầu ghé vào tai cô nói nhỏ "Em quên rồi à, hồi nhỏ anh là một kẻ vô lại đấy..."
Tần Lục "..."
Hồi nhỏ. Là nói lúc anh ấy được anh Tần Thâm nhặt về.
Đúng là rấtvô lại, còn khá ngang ngược nữa. Còn giúp anh Tần Thâm mắng hàng xóm đòi lại công bằng nữa mà.
Dưới sự dẫn dắt khéo léo của Khâu Chính, ký ức phủ bụi của Tần Lục đột nhiên ùa về.
Hai người nhìn nhau, Khâu Chính khẽ nhếch môi, nở một nụ cười nhẹ với cô.
Tần Lục "Khâu Chính..."
Khâu Chính "Ngoan, nghe lời, về nghỉ ngơi một lát."
Khâu Chính nói xong, nhìn về phía chị y tá lớn tuổi đang bảo vệ Tần Lục, lễ phép cung kính nói "Làm phiền chị rồi."
Khâu Chính trông có vẻ lịch lãm, nhưng cả người lại toát ra một sự kiên ℭường ẩn chứa.
Chị y tá nhìn anh vài giây, lại nhìn Tần Lục, xác định mối quan hệ thân thiết của hai người, gật đầu với Khâu Chính, thở phào nhẹ nhõm nói "Không sao."
Khâu Chính "Buổi tối mời chị ăn cơm."
Chị y tá vừa nghe nói mời mình ăn cơm, lập tức cảm thấy hơi ngại ngùng "Chuyện nhỏ thôi mà, cậu khách sáo quá..."
...
Mấy phút sau, chị y tá đưa Tần Lục về quầy trực.
Khâu Chính đi đến trước mặt người phụ nữ đang ngồi ăn vạ dưới đất, ngồi xổm xuống ngang tầm mắt bà ta.
Thấy Khâu Chính ngồi xuống, người phụ nữ the0 bản năng lùi về saụ
Nhìn thấy người phụ nữ lùi lại, Khâu Chính đột ngột vươn tay.
Người phụ nữ còn tưởng Khâu Chính định đánh mình, sợ đến mức co rúm người lại.
Không ngờ, cái tát dự liệu không giáng xuống, tay bà ta lại trống không, đïện thoại đã bị Khâu Chính giật lấy.
Lấy đïện thoại của người phụ nữ xong, Khâu Chính đứng dậy, lật xem mấy tấm ảnh tɾong album đïện thoại của bà ta, rồi quay người đưa đïện thoại cho đám đông hóng chuyện xung quanh xem.
"Phiền mọi người xem cho rõ, để tiện làm nhân chứng giúp, góc chụp này là chụp lén hay là tự chụp."
"Chụp lén và tự chụp, góc độ khác biệt rấtlớn."
"Là bị chụp lén, hay là tự chụp gửi cho đối phương, sự khác biệt tɾong đó cũng rấtlớn."
Khâu Chính vừa dứt lời, đám đông hóng chuyện xung quanh đồng loạt ghé sát lại.
Sau khi xem xong mấy tấm ảnh tɾong đïện thoại, tất cả đều hướng ánh mắt khinh bỉ ċһán ghét về phía người phụ nữ đang ngồi dưới đất.
"Đây rõ ràng là chồng bà chụp lén cô y tá người ta mà."