⬅ Trước Tiếp ➡
Người đàn ông không hiểu, ngơ ngác quay đầu lại.
Sau khi nhìn thấy mấy cảnh sát đang đi nhanh tới từ phía sau, người đàn ông mặt mày hoảng loạn, đột nhiên quay đầu nhìn Khâu Chính "Anh, anh..."
Khâu Chính "Tôi là công dân tốt tuân thủ pháp luật, sẽ không động tay động chân với anh, để pháp luật trừng trị anh."
Người đàn ông "..."
Người phụ nữ đứng trước mặt người đàn ông "Chồng ơi, chồng ơi làm sao bây giờ..."
...
Sau một hồi hỗn loạn, người đàn ông và người phụ nữ bị cảnh sát dẫn đi khỏi bệnh viện, Tần Lục và Khâu Chính cùng đi the0 đến đồn cảnh sát để lấy lời khai.
Sau khi phối hợp xong xuôi, lúc ra khỏi đồn cảnh sát, Tần Lục cúi đầu che giấu sự bối rối và buồn bã của mình, Khâu Chính không nói gì, một tay châm thuốc, một tay nắm chặt lấy tay cô bao bọc tɾong lòng bàn tay lớn của mình, giọng nói trầm trầm vang lên "Tần Lục, làm sao bây giờ, anh muốn thừa cơ lúc người gặp nguy."
Tần Lục không hiểu, sụt sịt mũi ngẩng đầu "Vâng?"
Khâu Chính nhả một hơi thuốc, cúi đầu nhìn cô, không nói gì, trực tiếp đặt xuống một nụ hôn, giữa quấn quýt triền miên, anh khàn giọng nói "Bảo bối, chúng ta ở bên nhau đi..."
Giọng Khâu Chính trầm thấp, ba phần dịu dàng, ba phần dỗ dành, còn có bốn phần cầu xin.
Nụ hôn kết thúc, Khâu Chính cúi đầu nhìn Tần Lục không nói gì.
Mặt Tần Lục đỏ bừng, lúc này đâu còn tâm trí để ý đến sự khó chịu và bối rối, tɾong đầu toàn là câu nói kia của Khâu Chính "Bảo bối, chúng ta ở bên nhau đi".
Khâu Chính "Bảo bối."
Tần Lục "Không được gọi bảo bối."
Khâu Chính "Tần Lục."
Tần Lục xấu hổ, cắn môi dưới.
Khâu Chính "Vậy, có muốn ở bên nhau không?"
Đối mặt với câu hỏi dồn dập của Khâu Chính, Tần Lục im lặng.
Hai người cứ thế đứng đối diện nhau giằng co.
Một lúc lâu sau, Khâu Chính đứng thẳng người, cố ý đưa tay nắm hờ đặt trước môi ho nhẹ vài tiếng nói "Hôm nay anh đã thừa nhận là chồng em trước mặt bao nhiêu người, em không phải là định không nhận đấy chứ?"
Lời này của Khâu Chính, nói ra có mấy phần "không biết xấu hổ".
Chính anh thừa nhận, bây giờ lại "cắn ngược" Tần Lục một miếng.
Tần Lục nghe vậy, sững sờ trợn tròn mắt nhìn anh.
Khâu Chính "Chuyện này mà truyền ra ngoài, danh tiếng của anh..."
Tần Lục "Khâu Chính "
Thấy Tần Lục có dấu hiệu sắp nổi cáu, Khâu Chính lập tức chuyển giọng "Em không nói gì, anh coi như em ngầm đồng ý rồi nhé."
Tần Lục " "
...
Mãi cho đến khi bị nắm tay dắt lên xe, câu phản bác kia Tần Lục vẫn không thể nói ra.
Mãi đến rấtlâu sau đó, cô mới nhận ra muộn màng, căn bản không phải là cô "không thể nói ra", mà là tɾong tiềm thức cô vốn không hề muốn từ chối.
...
Mối quan hệ của Tần Lục và Khâu Chính h0àn toàn là thuận the0 tự nhiên.
Không xảy ra bất cứ chuyện gì oanh oanh liệt liệt.
Cứ như vậy, sau khi say rượu hôn nhau tỏ tình, lại vì một tình tiết nhỏ mà xác định mối quan hệ.
Hết sức tự nhiên, không có chút cảm giác gượng ép nào.
...
Hai người xác định quan hệ vào giữa hè, mùa xuân năm sau thì đăng ký kết hôn.
Mọi thứ đều diễn ra tuần tự, ngăn nắp.
Năm thứ ba sau khi kết hôn, Tần Lục và Khâu Chính sinh một cặp song sinh.
Hai cậu con trai, tràn đầy năng lượng, giọng khóc vang trời.

⬅ Trước Tiếp ➡