⬅ Trước Tiếp ➡
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, Lý Áo và Lý Duệ cũng ngày một khôn lớn.
Từ cấp hai lên cấp ba rồi vào đại học, hai người gần như hình với bóng.
Thêm vào đó, thành tích học tập của cả hai đều rấttốt nên thầy cô thường xuyên gọi đïện khen ngợi hai đứa với bố mẹ.
Hai vợ chồng tuy kiếm tiền không nhiều nhưng ngày nào cũng tràn đầy năng lượng.
Trong thời gian đó, có lần Lý Áo gom tiền sinh hoạt phí và học phí từ tiền trợ cấp vào một thẻ ngân hàng, định đưa cho mẹ Lý giữ hộ.
Nào ngờ, người mẹ luôn hết mực yêu thương anh lại lần đầu tiên sa sầm mặt với anh vì chuyện này.
Mặt bà sa sầm, không một nét cười "Sao hả? Con thấy bố mẹ nuôi không nổi con à?"
Lúc này Lý Áo đã sớm gọi bố mẹ Lý là bố mẹ rồi. Anh khàn giọng đáp "Mẹ, con không có ý đó."
Bà vẫn bực bội "Không phải ý đó thì là ý gì?"
Lý Áo giải thích "Mẹ, con biết mẹ và bố thương con, nhưng hai người kiếm tiền cũng không dễ dàng gì. Từ lúc con đến đây, bố lại phải tìm thêm một công việc làm thêm nữa, con đều thấy hết..."
Lý Áo còn chưa nói hết câu đã bị mẹ ngắt lời bằng giọng lạnh lùng "Chuyện người lớn, con quan tâm ít thôi. Nhà nào mà chẳng sống như vậy? Vì nuôi con cái, bố mẹ làm thêm một công việc, chuyện đó không phải rấtbình thường sao?"
Lý Áo "Nhưng mà..."
Bà nói tiếp "Trừ phi tɾong lòng con vốn không coi bố mẹ là bố mẹ thật sự, tɾong lòng con có khoảng cách với bố mẹ."
Vẻ mặt bà lúc nói rấtnghiêm túc, khiến Lý Áo sợ không nhẹ.
Lý Áo vội vàng giải thích "Mẹ, con không có, con..."
Bà ngắt lời "Nếu đã không có, vậy sau này con đừng nhắc đến những chuyện này với mẹ nữa."
Lý Áo "..."
Tuy nói lời nặng̝ nhưng nói xong, bà lại xót con, đưa tay xoa đầu anh, mắt hơi hoe đỏ nói "Chuyện tɾong nhà không cần con bận tâm. Con chỉ cần cùng Lý Duệ học hành cho tốt là được. Đợi sau này hai đứa lớn lên, thành tài rồi, bố mẹ còn trông cậy vào hai đứa phụng dưỡng tuổi g͙ià đây này."
Lý Áo khẽ đáp "Vâng ạ."
Bà mỉm cười "Thằng bé ngốc này."
Nghe vậy, mắt Lý Áo cũng đỏ hoe.
Tối hôm đó, ăn cơm xong Lý Áo về lại căn hộ bên cạnh làm bài tập.
Anh đang cắm cúi suy nghĩ một bài toán thì Lý Duệ bưng một đĩa trái cây từ ngoài lon ton chạy vào.
Từ khi hai nhà gần như nhập làm một, ngoài lúc ngủ buổi tối ra, thì cửa hai căn hộ hầu như chẳng bao giờ đóng.
Nghe tiếng bước chân, Lý Áo ngẩng đầu lên.
Thấy Lý Duệ, anh trầm giọng hỏi "Mẹ bảo em mang hoa quả sang à?"
Lý Duệ gật đầu, đặt đĩa hoa quả xuống trước mặt anh rồi tự nhiên ngồi sát vào bên cạnh.
Lý Áo đưa tay lấy một miếng hoa quả. Lý Duệ liền ra vẻ hóng chuyện, trêu chọc "Nghe nói hôm nay có người nhất định đòi đưa tiền sinh hoạt phí cho mẹ à?"
Lời của Lý Duệ khiến Lý Áo cứng người, miếng hoa quả cầm tɾong tay cũng run lên.
Thấy vậy, Lý Duệ huých cùi chỏ vào người anh, tiếp tục giọng trêu tức "Ghê nha, giỏi quá rồi ha, tính toán sòng phẳng với cả mẹ mình luôn cơ đấy."
Lý Áo lúng túng "Anh không phải..."
Lý Duệ cười khúc khích "Thế mà mẹ không đánh chết anh nhỉ."
Lý Áo "..."

⬅ Trước Tiếp ➡