Bố Lý thẳng lưng, diễn còn nhập tâm hơn cả vợ, nghiêm túc nói "Chứ bà tưởng tiền của diễn viên dễ kiếm lắm à? Nếu thật sự dễ kiếm như vậy, người ta đã đổ xô đi làm diễn viên hết rồi."
Bà hỏi "Đến bao giờ chúng ta mới được "lật bài ngửa" đây?"
Ông nói "Cứ đợi chúng nó tự nói với chúng ta đi. Bọn trẻ mà, lỡ như chia tay..."
Ông mới nói được nửa câu, mẹ Lý đã gật đầu lia lịa "Phải phải phải, như vậy tốt hơn, cứ quyết định vậy đi. Nếu không lỡ có chuyện gì..."
...
Lý Áo và Lý Duệ từ lúc xác định quan hệ yêu đương đến lúc tình cảm tiến triển vượt bậc, ngọt ngào như mật, chỉ mất chưa đầy một tuần.
Hai người đã quá quen thuộc với nhaụ
Ngoại trừ việc tình cảm thăng hoa, những thứ khác h0àn toàn không cần phải thích nghi.
Bố mẹ Lý nhìn thấy hết, tɾong lòng hiểu rõ, nhưng bề ngoài vẫn phải giả vờ hồ đồ.
Thỉnh thoảng bắt gặp hai đứa lén lút nắm tay, hai ông bà lại phải giả vờ như không thấy.
Ban đêm hai ông bà không ngủ được lại trò chuyện, mẹ Lý lại thầm thì với chồng "Khó quá ông ạ, thật đấy. Hai cái đứa trời đánh kia còn không biết kiềm chế chút nào."
Ông đáp "Ai nói không phải đâụ"
Bà kể "Hôm nay tôi thấy hai đứa nó ôm nhau ngoài hành lang. Tôi vốn định ra ngoài đổ rác, cửa cũng mở ra rồi, thế mà phải cố tự lẩm bẩm nói quên lấy đồ rồi quay vào lại."
Ông thở dài "Haizz."
Bà nói "Hay là chúng ta nói thẳng với chúng nó đi?"
Ông ngăn lại "Đừng, đợi thêm chút nữa."
Câu "đợi thêm chút nữa" này của ông, vừa đợi liền đợi được tin Lý Áo sắp rời đi.
Đại học đã học xong, bố mẹ Lý đều nghĩ rằng tiếp the0 anh sẽ chọn một công việc đúng chuyên ngành hoặc học lên cao hơn. Ai ngờ, anh lại đột nhiên quyết định đến Dung Thành.
Lý Áo là người có chủ kiến, chuyện đã quyết định thì không thể thay đổi.
Bố mẹ Lý nhiều lần muốn ngăn cản đều bị Lý Duệ giữ lại.
Lý Duệ tỏ vẻ rấtthoáng, tay cầm quả cherry vừa ăn vừa nói "Nhân lúc còn trẻ, muốn ra ngoài bươn chải là chuyện tốt mà, sao lại không cho anh ấy đi chứ."
Mẹ Lý nhíu mày lo lắng "Vậy còn con..."
Lý Duệ đáp "Ồ, con định làm về đầu tư mạo hiểm, sẽ đến một thành phố khác."
Bà hỏi "Vậy hai đứa..."
Bà ngập ngừng, có những lời gần như sắp buột ra thì bị bố Lý ngồi bên cạnh lên tiếng ngăn lại "Bọn trẻ có suy nghĩ của bọn trẻ. Chúng ta g͙ià rồi, đừng gây thêm phiền phức cho chúng nó nữa."
Bà nói "Nhưng mà..."
Ông ngắt lời "Nhưng nhị gì nữa..."
Cứ như vậy, Lý Áo đến Dung Thành, Lý Duệ đến một thành phố khác.
Nhưng dù hai người yêu xa, tình cảm lại chỉ có tăng chứ không giảm.
"Buôn" đïện thoại hàng ngày là chuyện thường tình, một tháng duy trì gặp mặt ít nhất một đến hai lần.
Vì vậy, hai người cũng không cảm thấy yêu xa có gì không tốt.
Cho đến hai năm sau, Lý Áo đột nhiên trở nên bận rộn.
Ban đầu Lý Duệ cũng không cảm thấy có gì bất thường. Dần dần, vì Lý Áo thường xuyên mất liên lạc, hai người bắt đầu cãi vã, rồi sau đó, sự tin tưởng bắt đầu rạn nứt từng chút một.
Một đêm nọ, Lý Áo vừa trở về căn nhà thuê thì nhận được đïện thoại của Lý Duệ.