Một lúc lâu sau, tay Lý Áo hơi run run, lấy hộp thuốc tɾong túi ra gõ một điếu ngậm lên miệng châm lửa, hút một hơi rồi trầm giọng hỏi "Vậy nên, những gì em nói với anh lúc Tết ở nhà trước đây đều là thật, em đến Dung Thành là vì anh ta."
Lý Áo trông có vẻ bình tĩnh, nhưng thực tế đáy mắt không giấu nổi vẻ tự giễụ
Lý Duệ nhìn thấy hết, tɾong lòng đau xót, nhưng miệng lại không hề buông tha cho anh được dễ chịu "Phải."
Lý Áo cắn đầu lọc thuốc lá, đôi môi mỏng mấp máy mấy lần, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng không nói gì cả, chỉ gật đầu nói "Ừm, anh biết rồi."
Nói xong, anh lại tự giễu thêm một câu "Là anh tự mình đa tình rồi."
Sau cuộc nói chuyện lần đó, Lý Áo lại ở lại Dung Thành thêm một thời gian, lúc gần cuối năm thì ăn một bữa cơm chia tay với Tần Thâm và mọi người, rồi dọn về huyện Trường Lạc.
Ngày hôm đó rời đi, Lý Áo chào tạm biệt Lý Duệ.
Lý Duệ nhìn vali tɾong tay anh, mặt không biểu cảm "Về sớm vậy?"
Lý Áo nhấc tay cầm vali lên "Coi như vậy đi."
Lý Duệ hỏi "Ý gì?"
Lý Áo nói "Sau Tết sẽ không định quay lại nữa."
Lý Duệ "..."
Lý Áo nói xong, dừng một chút rồi lại nói "Đúng rồi, căn nhà ở đây em cứ ở đi, anh mua rồi."
Lý Duệ lạnh lùng nhìn anh, không hề đáp lời.
Hai người đã một thời gian không nói chuyện tử tế với nhau, về điều này, Lý Áo cũng không quá để tâm, tiếp tục nói "Bên ba mẹ anh sẽ lựa lời nói, không để hai người phải lo lắng cho chúng ta đâụ"
Lý Duệ cười lạnh "Em có phải nên cảm ơn anh không?"
Lý Áo cười cười "Cũng được."
Lý Duệ im lặng.
...
Chuyện tình cảm vốn không phải là thứ mà khoảng cách có thể quyết định.
Lý Áo tưởng rằng anh trở về huyện Trường Lạc rồi thì sẽ cam tâm.
Nhưng ai ngờ, thời gian càng trôi qua, tình cảm tích tụ lại càng mãnh liệt.
Mãi cho đến một lần nọ cùng bố Lý chơi cờ tướng, bố Lý nói với anh một chuyện, khiến cho tình cảm này anh không thể tự lừa dối mình được nữa.
Bố Lý nói "Lý Áo, con nói thật với bố đi, con và Duệ Duệ bây giờ tình hình thế nào rồi?"
Thật ra từ lúc anh trở về huyện Trường Lạc, bố Lý đã hỏi anh những câu tương tự như vậy không chỉ một lần.
Anh vì sợ bố Lý lo lắng nên lần nào cũng nói qua loa cho xong chuyện.
Ngay khi anh chuẩn bị lần này cũng tiếp tục làm vậy, còn chưa kịp nói thì bố Lý đã mở lời trước "Duệ Duệ tối qua gọi đïện nói con bé chuẩn bị Tết này kết hôn, con biết không?"
Nghe vậy, bàn tay đang cầm quân cờ của Lý Áo đột ngột siết chặt.
Vì dùng sức quá ma͙nh, mu bàn tay nổi đầy gân xanh.
Nhìn thấy phản ứng của Lý Áo, bố Lý biết anh không biết chuyện này.
Bố Lý thở dài một hơi "Sao hai đứa lại..."
Bố Lý vốn định nói "Sao hai đứa lại đến nước này", nhưng lời nói đến nửa chừng thì khóe môi Lý Áo nhếch lên một nụ cười giả tạo "Bố, tụi con không sao đâụ Chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng được."
Bố Lý "..."
Sợ bố Lý buồn, Lý Áo lại nói "Dù sao đi nữa, chúng con vẫn là người một nhà mà, phải không ba?"
Bố Lý "Phải, nói thì nói vậy, nhưng..."
Lý Áo "Con hiểu ý bố."
Bố Lý lại thở dài, ván cờ này không thể đánh tiếp được nữa.