⬅ Trước Tiếp ➡
Giọng Lý Áo trầm thấp xen lẫn ý cười, lời vừa nói được nửa chừng thì bị người đàn ông lên tiếng cắt ngang "Tôi biết anh."
Lý Áo "..."
Người đàn ông lại nói "Lý Áo, là hàng xóm của Duệ Duệ, bố mẹ là anh hùng cứu hỏa..."
Lý Áo "..."
Lý Áo không ngờ người đàn ông này lại biết nhiều như vậy.
Nhưng nghĩ lại, lại cảm thấy bản thân thật nực cười.
Có gì mà không nghĩ tới được chứ.
Lý Duệ và đối phương sắp kết hôn rồi, những chuyện tɾong nhà này tự nhiên sẽ không giấu anh ta.
Nghĩ thông suốt điểm này, Lý Áo gật đầu "Phải, cậu nói không sai..."
Người đàn ông "Tôi còn biết một chuyện khác nữa."
Lúc người đàn ông nói câu này, nụ cười đầy ẩn ý.
Lý Áo bất giác nhíu mày "Chuyện gì?"
Người đàn ông hạ giọng nói nhỏ mấy phần "Anh và Lý Duệ trước đây từng hẹn hò, anh là bạn trai cũ của cô ấy."
Lý Áo " "
Lý Áo thật sự không ngờ Lý Duệ lại đến cả chuyện này cũng nói với người đàn ông kia.
Xem ra, tình cảm hai người đúng là rấttốt.
Lời người đàn ông vừa dứt, Lý Áo im lặng mấy giây, khói thuốc vừa hít vào lan ra tɾong khoang miệng, sặccả cổ họng, ho sù sụ một trận "Khụ khụ khụ khụ khụ..."
Một lát sau, Lý Áo ho xong, ổn định lại hơi thở nói "Lúc trước đều là tuổi trẻ bồng bột, cậu đừng nghĩ nhiều, hai chúng tôi bây giờ chỉ là tình cảm gia đình bình thường thôi."
Người đàn ông cười khẽ "Ừm."
Lý Áo "Hai người mới là trời sinh một cặp."
Người đàn ông không thừa nhận mà hỏi ngược lại "Vậy sao?"
Trái tim Lý Áo như lập tức rơi vào cốc nước chanh, cố nén sự khó chịu, nghiến răng nói "Phải, chuyện này không cần thiết phải khách sáo."
Người đàn ông gật đầu, không đáp lời Lý Áo mà chuyển tầm mắt ra sau lưng anh, dừng trên người Lý Duệ, môi mỏng nhếch lên cười nói "Anh Lý đây cũng thấy chúng ta là trời sinh một cặp đấy."
Lý Duệ "..."
Lý Áo "..."
Lý Áo không ngờ Lý Duệ lại xuấthiện sau lưng mình.
Đợi đến khi anh phản ứng lại, lời đã nói ra như bát nước đổ đi khó hốt lại.
Nghe thấy người đàn ông kia nói chuyện với Lý Duệ, người Lý Áo căng cứng, căn bản không dám quay đầu lại nhìn.
Giây tiếp the0, Lý Duệ chế nhạo "Đến lúc chúng tôi kết hôn, nhất định phải để anh trai tôi ngồi ghế chủ tọa."
Lý Áo "..."
...
Vì tình huống bất ngờ này, ngày Tết hôm đó Lý Áo đã vắng mặt.
Lấy cớ là quán rượu nhỏ vào dịp Tết làm ăn quá tốt.
Lý do này quá giả tạo.
Huyện Trường Lạc là một huyện nhỏ, việc kinh doanh của quán rượu nhỏ làm sao có thể bận rộn đến mức này được.
Không phải là không có người uống rượu giải khuây vào dịp lễ Tết, mà là đa số mọi người sẽ chọn những địa điểm giải trí như KTV.
Vừa có thể uống rượu, vừa có thể hát hò, lại còn có thể lắc xúc xắc khuấy động không khí.
Những nơi như quán rượu nhỏ thì quá yên tĩnh, không có không khí ngày Tết.
Bố mẹ Lý Duệ biết Lý Áo không ở nhà ăn Tết, miệng không nói gì, nhưng thực tế lúc hai ông bà bận rộn tɾong ßếp đã lẩm bẩm không ít.
Đặc biệt là mẹ Lý Duệ, vừa lẩm bẩm vừa lau nước mắt.
"Sao mọi chuyện lại thành ra thế này."
"Tết nhất đến nơi, Lý Áo lại một mình ở quán."
"Đến giờ tôi vẫn hối hận, sớm biết vậy hồi đó đã ngăn cản hai đứa nó yêu nhau rồi."

⬅ Trước Tiếp ➡