⬅ Trước Tiếp ➡
Anh chân trước vừa bước vào cửa, chân sau mẹ Lý đã đi tới đưa dép lê cho anh, vừa đưa vừa cằn nhằn "Sao về muộn thế? Thức ăn hâm lại mấy lần rồi, bánh chẻo buổi chiều mẹ còn gói cả nhân tôm, chỉ đợi con về..."
Lý Áo "Mẹ."
Mẹ Lý "Đừng mẹ mẹ mẹ, thay dép trước đã, thay xong thì rửa tay, rồi mau ăn cơm."
Lý Áo "Vâng."
Lý Áo nói xong, cúi đầu thay dép, Lý Duệ đã thay xong trước anh một bước và rời đi.
Đợi Lý Áo thay xong dép lê, bố Lý từ phòng khách đi tới, vỗ cánh tay anh nói "Thằng nhóc thối, vậy mà về muộn thế này."
Lý Áo nói "Con không biết bố với mẹ đợi con."
Bố Lý "Tết nhất mà, cả nhà đương nhiên phải đông đủ sum vầy."
Lý Áo nhìn bố Lý "Bố, cảm ơn bố."
Câu cảm ơn này của Lý Áo quá nghiêm túc, bố Lý nhìn mà không khỏi đau lòng "Cha con với nhau cảm ơn cái gì chứ."
Lý Áo gật đầụ
...
Bánh chẻo nóng hôi hổi, đồ xào nóng hôi hổi.
Lý Áo đi đến bàn ăn ngồi xuống, chỉ ăn một miếng, vừa cúi đầu nước mắt đã rơi.
Mẹ Lý thấy vậy còn khó chịu hơn cả anh, cũng lén lau nước mắt.
Bố Lý đưa tay xuống dưới bàn nắm lấy tay bà, an ủi bà, sợ bà khóc thành tiếng.
Trên cả bàn ăn chỉ có Lý Duệ là bình tĩnh nhất.
Bữa cơm này, ăn từ mười một rưỡi tối đến tận hai giờ sáng.
Lúc đầu mấy người còn thấy khó chịu, sau đó vài chén rượu vào bụng, khung cảnh từ khó chịu đã biến thành ấm áp.
Bố Lý và Lý Áo như mọi khi lại trò chuyện đủ thứ.
Trên là thời sự chính trị, dưới là đủ thứ chuyện nhỏ xảy ra ở huyện Trường Lạc.
Còn mẹ Lý thì thỉnh thoảng lại gắp thức ăn cho Lý Áo, còn phải giám sát anh nhất định phải ăn hết.
Thấy thức ăn tɾong bát Lý Áo sắp chất cao như núi, Lý Duệ không nhịn được nhíu mày ngăn lại "Mẹ, anh ấy ăn không hết đâụ"
Lý Duệ nói xong, trên bàn ăn xuấthiện sự im lặng tɾong giây lát.
Mẹ Lý là người phản ứng đầu tiên, bà trừng mắt nhìn Lý Duệ nói "Sao lại ăn không hết? Nó cả ngày có ăn được mấy đâụ"
Lý Duệ mặt không biểu cảm "Mẹ quên là trưa nay bố có đến quán rượu đưa cơm à."
Mẹ Lý "Chỉ có sáu món ăn với mấy cái bánh chẻo thôi mà."
Lý Duệ "Anh ấy một mình, sáu món ăn, hơn bốn mươi cái bánh chẻo."
Mẹ Lý "..."
Có một loại đói gọi là mẹ bạn thấy bạn đói.
Chỉ vài ba câu của Lý Duệ đã chặn họng mẹ Lý không nói được gì.
Miệng mẹ Lý mấp máy, hết mở ra lại ngậm vào, muốn nói gì đó phản bác nhưng sắp xếp ngôn từ nửa ngày cũng không xong.
Đúng là, một người ăn sáu món, hơn bốn mươi cái bánh chẻo, đừng nói là không no, mà còn dễ bị bội thực nữa là.
Nhưng dù bị chặn họng đến cứng lời, mẹ Lý vẫn không phục̶.
Hai mẹ con Lý Duệ mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhaụ
Bố Lý nhìn mẹ Lý, rồi lại nhìn Lý Duệ, cuối cùng đưa tay nắm hờ trước miệng ho khẽ hai tiếng "Bánh... bánh chẻo sắp hết rồi, hay... hay là chúng ta luộc thêm đĩa nữa nhé?"
Bố Lý không nói thì thôi, ông vừa mở miệng liền trực tiếp kéo hết lửa giận về phía mình.
Mẹ Lý không chặn họng được Lý Duệ, liền chĩa hết mũi nhọn về phía ông "Nhà dột từ nóc, cả ngày tính khí thất thường, chỉ biết ăn..."
Bố Lý "..."
Lý Duệ "..."
Lý Áo "..."

⬅ Trước Tiếp ➡