⬅ Trước Tiếp ➡
Rất lâu sau, vành mắt Lý Duệ đột nhiên đỏ hoe, nghẹn ngào nói "Lý Áo, anh đã từng nói, em là người anh tin tưởng nhất trên đời này, anh tuyệt đối sẽ không giấu em bất cứ chuyện gì, nhưng anh..."
Vì quá đau lòng, giọng nói của Lý Duệ run run.
Lý Áo nghe vào tai, nhìn vào mắt, tɾong lòng đau xót, đứng dậy kéo ma͙nh cô vào lòng.
Gần như là chạm vào liền bùng nổ.
Lý Duệ đấm đá anh túi bụi, như thể muốn trút hết mọi oán giận và nhớ nhung bao năm qua lên người anh.
Lý Áo không né cũng không tránh, cứ đứng yên như vậy mặc cho cô đánh.
Đợi đến khi Lý Duệ đánh mệt rồi, anh ngồi xổm xuống trước mặt cô, nắm lấy tay cô, không nói một lời, lấy từ tɾong túi ra một hộp trang sức, lấy ra một chiếc nhẫn kim cương từ bên tɾong đe0 vào tay cô.
Lý Duệ vốn định né tránh, nhưng Lý Áo lại không cho cô cơ hội này.
Lý Áo vừa đe0 nhẫn cho cô vừa nói "Em có biết lúc Tần Thâm nói cho anh biết lý do em tức giận, anh đang nghĩ gì không?"
Lý Duệ mím môi không nói gì.
Lý Áo tự lẩm bẩm "Anh đau lòng, nhưng cũng vui mừng."
Lý Duệ mím chặt môi thành một đường thẳng.
Lý Áo nói tiếp "Tất cả mọi người đều nghĩ em tức giận vì anh không nói cho em biết chuyện năm đó Phàn Lục lợi dụng͟͟ anh. Mọi người đều nghĩ em cảm thấy anh không đủ tin tưởng em nên mới nổi cáụ Chỉ có anh biết, em không phải vậy. Lý do em nổi giận đùng đùng như thế, dây dưa chiến tranh lạnh với anh bao nhiêu năm nay, chỉ là vì em đau lòng cho anh."
Lời Lý Áo vừa dứt, nước mắt to như hạt đậu của Lý Duệ đột nhiên rơi xuống, nhỏ lên mu bàn tay anh.
Nhìn giọt nước mắt trên mu bàn tay, lòng bàn tay Lý Áo chợt nhói lên khó chịụ Anh nắm chặt tay cô tɾong lòng bàn tay mình, ngẩng đầu lên, lau nước mắt cho cô, khàn giọng nói "Duệ Duệ, năm đó anh không nói gì cả, chính là vì sợ em đau lòng cho anh."
Nghe Lý Áo nói vậy, Lý Duệ lại đánh anh.
Lý Áo vẫn mặc cô đánh, cười nói "Dù sao anh cũng là đàn ông, anh muốn thành danh, muốn cho người phụ nữ của mình điều kiện sống tốt đẹp. Đây là lòng tự trọng của một người đàn ông, cũng là tinh thần trách nhiệm của anh. Ra ngoài làm việc, làm gì có chuyện không chịu khổ chịu tội, ngành nào nghề nào cũng có những chuyện bẩn thỉu riêng. Anh không nói với em là sợ em buồn thay cho anh, cũng là sợ làm bẩn tai em."
Lý Duệ "Nếu anh sớm nói với em Phàn Lục đối xử với anh như vậy, thì sau khi xảy ra chuyện đó em đã có sự cân nhắc, hai chúng ta đã không đến nông nỗi như thế..."
Lý Áo "Anh biết, anh biết mà."
Lý Duệ "Anh biết cái gì chứ Anh có biết lúc em biết Phàn Lục lợi dụng͟͟ tác phẩm của anh để mua danh chuộc tiếng cho bản thân, lòng em đau như thế nào không? Em cảm thấy anh bị bắt nạt, bị chèn ép..."
Lý Duệ lẩm bẩm nói, Lý Áo vươn tay giữ lấy gáy cô, kéo người xuống hôn lên môi cô.
Trong lúc môi răng quấn quýt, giọng Lý Áo khàn đặc nói "Duệ Duệ, anh yêu em, từ nhỏ đến lớn, và cả đến khi g͙ià..."
Đám cưới của Lý Áo và Lý Duệ được tổ chức tại huyện Trường Lạc.
Huyện lỵ nhỏ bé, nơi chỉ lớn bằng bàn tay, dân bản địa không có mấy nhà.

⬅ Trước Tiếp ➡