⬅ Trước Tiếp ➡
Lục Thương +1.
Tưởng Thương Chuyện này, tôi về phe anh tôi.
Chử Hành Đại sư huynh nói đúng.
...
Nhìn loạt tin nhắn trên màn hình đïện thoại, Lý Áo thực sự không cười nổi nữa.
Thừa lúc người ta gặp nạn mà hại thêm.
Ném đá xuống giếng.
Cũng chỉ đến thế mà thôi.
Lý Áo nghiến răng, ngón tay điên cuồng gõ trên màn hình, một mình khẩu chiến với đám đông.
Vợ tôi không hỏi, làm sao tôi biết cô ấy không biết chứ.
Tôi là loại người sẽ giấu giếm vợ mình sao?
Tôi chỉ hận không thể đem toàn bộ gia sản của mình đưa hết cho vợ thôi, được chưa.
Lý Áo bên này nhắn tin lạch tạch, giao diện trò chuyện ngoài bản thân anh ra, không còn ai trả lời nữa.
Một lúc lâu sau, Lý Áo nghe thấy tiếng vòi sen tɾong phòng tắm ngừng chảy, anh hít sâu một hơi, không màng đến chuyện khác, vội vàng cất đïện thoại đi.
Giây tiếp the0, Lý Duệ từ phòng tắm đi ra, tay cầm đïện thoại gọi đïện.
"Vâng, em chuẩn bị nghỉ việc."
"Không có ạ, đãi ngộ của công ty rấttốt, em cũng không định nhảy việc, chỉ là mệt rồi, muốn về nhà thôi."
"Em đã kết hôn rồi, cứ sống hai nơi với chồng mãi cũng không ổn."
"Vâng, đơn từ chức ngày mai em sẽ nộp, sau đó khoảng một tuần, em sẽ bàn giao công việc xong xuôi."
"Vâng, em đã quyết định rồi."
Gọi đïện xong, Lý Duệ ngắt máy đi đến trước mặt Lý Áo.
Lý Áo vẫn còn quỳ trên đất, nhưng hai chân đã tê rần, đầu gối cũng hơi đau, người không còn thẳng tắp như lúc đầu nữa.
Lý Duệ đứng thẳng tắp nhìn anh "Nghĩ xong muốn nói gì chưa?"
Lý Áo "Vợ ơi, anh sai rồi."
Lý Duệ hỏi "Anh sai ở đâu?"
Lý Áo nói "Anh không nên giấu em thu nhập của anh. Anh đã nhận thức sâu sắc lỗi lầm của mình."
Thái độ nhận lỗi của Lý Áo rấtđúng đắn, Lý Duệ hơi cúi người xuống nhìn anh.
Lý Duệ vốn định lợi dụng͟͟ tư thế một người đứng một người quỳ của hai người để gây áp lực cho anh một chút, ai ngờ cô vừa cúi người xuống đã bị anh giữ lấy gáy ma͙nh mẽ kéo đến trước mặt.
Trán hai người kề nhau, Lý Áo khàn giọng nói "Vợ ơi, anh thật sự biết sai rồi. Anh không phải muốn giấu em, một là sợ em nhớ lại những ấm ức anh phải chịu tɾong thời gian đó, hai là cũng muốn tạo cho em một bất ngờ."
Lý Duệ hừ nhẹ "Bất ngờ gì?"
Lý Áo nói "Huyện Trường Lạc hai năm nay phát triển không tệ, anh đã mua một căn biệt thự, đợi sửa sang xong, cả nhà chúng ta sẽ dọn vào đó."
Nói xong, Lý Áo lại nói thêm "Vợ, em không biết cả năm nay anh đã sống thế nào đâụ Mỗi lần xa em, anh lại giường đơn gối chiếc khó ngủ, trằn trọc không yên. Thật ra anh vẫn luôn muốn khuyên em về nhà, nhưng lại sợ ảnh hưởng đến tiền đồ của em..."
Hai câu này của Lý Áo là thật lòng thật dạ. Lý Duệ nhìn vào mắt anh, lông mi bất giác run rẩy.
Đúng vậy, tình yêu tốt nhất không phải là cho đối phương thứ mình thấy tốt, mà là cho đối phương thứ cô ấy mong đợi.
Trong mắt Lý Áo, Lý Duệ là người cuồng công việc.
Đứng ở góc độ của anh, anh đúng là không có cách nào đứng ra khuyên Lý Duệ từ bỏ công việc ở Dung Thành.
Nhưng vào những lúc thế này, vợ chồng cãi nhau chỉ là chút gia vị tình yêu, làm gì có đạo lý nào để nói.

⬅ Trước Tiếp ➡