Lý Duệ mặt đầy vẻ không tin nhìn anh.
Lý Áo cúi người xuống, toàn thân trên dưới chỉ có cái miệng đó là nghiêm túc "Vợ ơi, em không tin anh sao? Nhân phẩm của anh, em nên tin tưởng chứ..."
Cảm nhận được có tay luồn vào tɾong váy ngủ, Lý Duệ hít vào một hơi lạnh "Đây là xin lỗi mà anh nói đó hả?"
Lý Áo "Vợ ơi, thái độ nhận lỗi của anh nghiêm túc và thành khẩn..."
Lý Duệ "..."
Lý Áo đâu chỉ có thái độ nhận lỗi là nghiêm túc và thành khẩn.
Những phương diện khác còn hơn thế nữa.
Ba giờ sáng, đuôi mắt Lý Duệ ửng đỏ bị ép vào đầu giường, cô cắn môi dưới nói "Lý Áo, anh vô liêm sỉ Không phải anh nói anh sẽ quỳ sao "
Lý Áo cúi đầu hôn lên vai cô "Vợ ơi, không phải anh vẫn luôn "quỳ" đó sao."
Sau khi Lý Duệ từ chức, cô liền the0 Lý Áo cùng trở về huyện Trường Lạc.
Lý Áo tiếp tục mở quán rượu nhỏ của mình, Lý Duệ ung dung tự tại làm bà chủ quán rượu nhỏ của cô.
Sau đêm đó, Lý Áo giao nộp toàn bộ quyền quản lý tài chính, Lý Duệ ngoài việc mua sắm thả ga thì chính là dưỡng sinh.
Về điều này, Lý Áo lại rấtvui vẻ.
Điều này giống ý nguyện của anh.
Tuy nhiên, bố mẹ Lý lại có chút lo lắng.
Lo lắng hai đứa cứ tiếp tục như vậy mãi, Lý Áo sẽ chê bai Lý Duệ.
Tuy khả năng rấtnhỏ, nhưng chuyện này tɾong lòng hai ông bà vẫn luôn là một khúc mắc.
Cuối cùng, vào một hôm sau bữa tối, mẹ Lý gọi Lý Duệ vào phòng, đầu tiên véo cô một cái, sau đó vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn cô khổ tâm khuyên bảo "Con định cứ như vậy mãi sao?"
Lý Duệ lúc này đang bưng một đĩa cherry tɾong tay, bị mẹ Lý Duệ véo như vậy suýt chút nữa làm rơi xuống đất, vội dùng tay giữ lại "Như vậy là sao ạ?"
Mẹ Lý Duệ "Con định cứ để Lý Áo nuôi như vậy à?"
Lý Duệ hiểu ngay ý mẹ Lý, trêu chọc "Tụi con là vợ chồng, anh ấy nuôi con chẳng lẽ không nên sao?"
Mẹ Lý "Làm gì có nên hay không nên, mẹ chỉ thấy con cứ như thế này mãi, nhỡ đâụ.."
Lý Duệ "Nhỡ đâu cái gì ạ?"
Nhỡ đâu cái gì?
Đối mặt với câu hỏi của Lý Duệ, mẹ cô không nói gì, chỉ trừng mắt nhìn cô.
Lời như thế này biết nói ra sao chứ.
Huống hồ, người g͙ià đều tin rằng nói gở thì linh.
Chỉ sợ vốn dĩ không có chuyện gì, mình nói ra lại thành ứng nghiệm.
Thấy mẹ Lý thật sự lo lắng rồi, Lý Duệ không nhịn được cười nói "Mẹ, con có thai rồi."
Mẹ Lý Duệ " "
Lý Duệ "Mẹ không nghĩ là con thật sự cả ngày ở nhà rảnh rỗi đấy chứ?"
Mẹ Lý bị tin này của Lý Duệ làm cho sốc không nhẹ, chủ yếu là vui mừng bất ngờ, đối với những lời sau đó của Lý Duệ h0àn toàn làm như không nghe thấy, nắm lấy điểm chính hỏi "Con có thai rồi?"
Lý Duệ cười tươi "Mẹ không tin ạ?"
Mẹ Lý nhìn chằm chằm Lý Duệ, não hoạt động hết công suất, xác định cô không nói dối, đưa tay đỡ người kéo về phía giường.
Đợi Lý Duệ ngồi xuống, mẹ cô hỏi "Chuyện khi nào thế? Sao trước giờ không nói với nhà? Con bé này..."
Lý Duệ chớp mắt "Hôm nay vừa tròn ba tháng ạ."
Mẹ Lý dùng ngón tay chọc trán Lý Duệ "Đến cả mẹ cũng giấụ"
Lý Duệ "Không phải cố ý giấu mẹ đâu, chẳng phải là con muốn tạo bất ngờ cho mẹ sao."