Ngay cả bác sĩ điều trị chính của Lý Duệ cũng cảm thấy Lý Áo đang chuyện bé xé ra to.
Nhưng đối phương vì y đức nên không nói thẳng, mà chỉ nhẹ nhàng nói "Đàn ông chu đáo như anh Lý đây không nhiềụ"
Lý Duệ cười đáp lại một cách lúng túng "Vâng."
Ngày em bé chào đời, tiếng khóc của Lý Áo còn to hơn cả tiếng kêu đau của Lý Duệ tɾong phòng sinh.
Mọi người vốn dĩ đều đang lo lắng cho Lý Duệ, thấy anh như vậy, nhất thời không biết nên quan tâm ai trước.
Bố Lý mấy lần vỗ vai Lý Áo an ủi "Không sao, sinh con đều như vậy cả..."
Nói xong lại thấy không đúng, may mà thân phận ông là cha ruột của Lý Duệ, ông ho khẽ hai tiếng "Lý Áo à, con cứ khóc mãi thế này, Duệ Duệ ở tɾong sinh con nghe thấy cũng không thể yên lòng được đâụ.."
Lý Áo "Bố, con sẽ cố gắng kiểm soát ạ."
Lý Áo đúng là đã kiểm soát, nói là làm.
Từ gào khóc đã biến thành khóc không thành tiếng.
Mẹ Lý thấy vậy, đưa tay day trán, có chút không nỡ nhìn.
Đến cả mẹ Lý cũng không nỡ nhìn, huống chi là những người khác. Nhóm người đứng đầu là Tần Thâm càng không muốn nhìn Lý Áo thêm một lần nào nữa.
Tô Mạt trêu chọc "Chồng ơi, sao anh không an ủi anh em của anh một chút?"
Tần Thâm "Nếu không phải sợ Lý Duệ phân tâm, bây giờ anh đã có thể một đá đá chết anh ta rồi."
Tô Mạt nói đùa "Ác thế?"
Tần Thâm "Em hỏi mấy anh em có mặt ở đây xem, có ai là không muốn đá chết anh ta không."
Con đầu, Lý Duệ sinh hơn nửa ngày, đến lúc đứa trẻ chào đời, cả người cô gần như kiệt sức.
Khoảnh khắc được y tá đẩy ra, Lý Áo không màng đến chuyện khác, lao lên phía trước, mắt đỏ hoe hôn lên trán cô "Vợ ơi, em vất vả rồi..."
Lý Duệ mệt mỏi mở mắt, khẽ nhếch môi cười "Lý Áo, anh khóc to quá đấy, phiền phức thật."
Lý Duệ sinh một cô con gái.
Mềm mại, dễ thương, bé bỏng.
Từ lúc sinh ra đã nhận hết mọi sự cưng chiều vào người.
Lý Áo đối với cô con gái này đúng là nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa.
Hoàn toàn là một nô lệ của con gái.
Bố mẹ Lý thì càng khỏi phải nói.
Hai người g͙ià nhiều năm không gặp trẻ con, cả ngày cưng chiều hết mực.
Nói thế nào nhỉ, tɾong cái nhà này, ngoài Lý Duệ ra, về cơ bản không ai dạy dỗ cô bé này, ngay cả lớn tiếng cũng rấtít.
Nhưng Lý Duệ cũng thật sự không nuông chiều con bé.
Hai mẹ con đánh nhau cãi nhau là chuyện thường ngày.
Vào năm Lý Diệc Đồng bốn tuổi, hai mẹ con đã đánh nhau một trận.
Nguyên nhân cụ thể là gì, cả hai đều quên rồi, tóm lại là hôm đó bố mẹ Lý và Lý Áo đều không ở nhà, bảo mẫu cũng không có, tɾong nhà chỉ có hai mẹ con.
Một lời không hợp, hai người liền động tay động chân.
Đừng thấy Lý Diệc Đồng tuổi còn nhỏ, nhưng cũng không phải dạng vừa đâụ
Lý Duệ lại càng không phải.
Lý Diệc Đồng mắt đỏ hoe vì khóc, túm tóc Lý Duệ, Lý Duệ dựa vào ưu thế người lớn h0àn toàn áp đảo.
Lý Diệc Đồng "Mẹ không phải mẹ của con, mẹ chẳng thương con chút nào."
Lý Duệ "Con thương mẹ? Con thương mẹ mà con giật tóc mẹ thế này à?"
Lý Diệc Đồng ấm ức nói "Con là em bé mà "
Lý Duệ lý lẽ hùng hồn "Mẹ còn là mẹ đây này "