⬅ Trước Tiếp ➡
Sử Hàn không ngờ Ôn Tư lại thật sự tự thú để vào tù cùng mình.
Mãi đến khi nhìn thấy Ôn Tư tɾong phòng giam tập thể, anh vẫn không tài nào tin nổi.
Phòng giam này của họ có tổng cộng mười hai người.
Anh bị kết án ba năm, còn Ôn Tư thì bảy năm.
Nhưng tɾong quá trình thụ án, Ôn Tư đã lập công chuộc tội, lại còn khai ra không ít nội tình buôn lậu nên được giảm án.
Cuối cùng ra tù cùng năm với Sử Hàn.
Chỉ khác là Sử Hàn ra tù vào nửa đầu năm, còn Ôn Tư là nửa cuối năm.
Phải nói là, nhờ có sự chăm sóc của Ôn Tư, ba năm tɾong tù của anh gần như chẳng phải chịu khổ gì mấy.
Anh với Ôn Tư vốn như nước với lửa.
Nhưng Ôn Tư lại răm rắp nghe lời anh.
Cũng lạ thật, lúc ở ngoài tù, Ôn Tư còn đủ kiểu nắm thóp anh, vậy mà vào tù rồi lại cứ như muốn cung phụng anh như tổ tông.
Có lần anh đi tắm, Ôn Tư xách đồ vệ sinh cá nhân đứng canh ngay bên ngoài.
Sử Hàn đứng dưới vòi hoa sen nhìn cậu, cười khẩy chế nhạo "Ôn Tư, cậu canh chừng cái gì thế?"
Ôn Tư lúc này đang ngậm điếu thuốc, nghe vậy thì nhướng mày, ánh mắt càn rỡ quét một lượt khắp người Sử Hàn "Anh nói xem?"
Sử Hàn đáp "Cậu tưởng ai cũng ghê tởm như cậu à."
Ôn Tư cười nhạo "Thế anh tưởng ai cũng chậm tiêu như anh chắc?"
Sử Hàn cố nén cơn giận tích tụ đã lâu "Tôi nói với cậu lần cuối cùng, tôi không thích đàn ông."
Sử Hàn vừa dứt lời, Ôn Tư liền gỡ điếu thuốc trên môi xuống, cúi đầu búng tàn.
Thuốc này là phải nhờ người mang vào, số lượng không nhiềụ Ở cái chốn tù ngục này, thứ này được xem là hàng nóng đấy.
Thấy bộ dạng đó của Ôn Tư, Sử Hàn hít sâu một hơi, không nói gì thêm.
Anh tưởng cuộc nói chuyện đến đây là hết, bèn đưa tay định tắt vòi nước, chuẩn bị lấy quần áo sach bên cạnh để mặc vào.
Ai ngờ, tay anh vừa chạm vào vòi nước, Ôn Tư đã lao tới, ép sát cả người anh vào tường.
Nước từ vòi hoa sen vẫn chảy, xối thẳng từ đỉnh đầu hai người xuống.
Ôn Tư cười như không cười, cúi đầu, dùng lợi thế chiều cao ép xuống "Sử Hàn, dạo này có phải tôi chiều anh quá rồi không, hả?"
Sử Hàn "Cậu có thể không cần chiềụ"
Ôn Tư dùng một tay xoa nhẹ khóe môi anh "Không chiều sao được? Chiều mà anh còn mặt nặng̝ mày nhẹ với tôi thế này, nếu không chiều nữa thì chẳng phải là..."
Lời này của Ôn Tư đầy ẩn ý.
Nếu hai người là khác giới, h0àn toàn có thể xem đây là tán tỉnh.
Nhưng trớ trêu thay, họ lại cùng giới.
Không một thằng đàn ông nào chịu được việc bị kẻ khác áp chế như vậy.
Sử Hàn giãy giụa, sắc mặt khó coi.
Nhưng với chút sức lực thư sinh của anh, làm sao địch lại nổi Ôn Tư.
Anh vùng vẫy cả chục lần, nhưng đều thất bại.
Cuối cùng, Sử Hàn nghiến răng dựa sát vào bức tường phía sau, hằn học trừng mắt nhìn Ôn Tư "Rốt cuộc cậu muốn làm gì?"
Ôn Tư nhướng mày, ánh mắt vừa càn rỡ vừa dâm đãng "Anh nói xem?"
Bắt gặp ánh mắt đó của Ôn Tư, mặt Sử Hàn đỏ bừng vì tức giận "Cậu dám "
Ôn Tư "Tôi có gì mà không dám."
Vừa nói, cậu vừa nhích người tới.
Thấy hai người sắp dính sát vào nhau, Sử Hàn không gồng nổi nữa, bật thốt "Ôn Tư "
Nghe vậy, Ôn Tư dừng lại.

⬅ Trước Tiếp ➡