⬅ Trước Tiếp ➡
Thấy anh như vậy, Tiểu Kiệt tưởng anh khó chịu tɾong người, bèn nhỏ giọng hỏi "Anh Sử Hàn, anh không sao chứ? Nếu anh thấy không khỏe thì..."
Tiểu Kiệt nói được nửa chừng, Sử Hàn đột nhiên nhìn cậu ta, cất lời "Cậu với anh Trần..."
Cuối cùng Sử Hàn vẫn không thể nói hết câụ
Anh ngập ngừng muốn nói lại thôi, sắc mặt Tiểu Kiệt đột ngột thay đổi.
Hai người cứ thế nhìn nhau trân trối. Một lát sau, Tiểu Kiệt nói với vẻ mặt phức tạp "Anh với Ôn Tư chẳng phải cũng thế sao?"
Sử Hàn "Không giống "
Tiểu Kiệt bĩu môi "Không giống chỗ nào?"
Sử Hàn nói "Tôi... tôi không thích cậu ta."
Nghe vậy, Tiểu Kiệt chậc lưỡi "Anh... anh lợi dụng͟͟ anh ta à?"
Lợi dụng͟͟.
Hai chữ này khiến mặt Sử Hàn đỏ bừng "Không phải "
Tiểu Kiệt "Vậy là gì? Ôn Tư chiều anh như thế..."
Nói rồi, Tiểu Kiệt lại bĩu môi, lẩm bẩm một mình "Lòng người cũng là thịt mà. Giờ anh nói thế thôi, chứ lâu dần sẽ không nghĩ vậy nữa đâụ Nhớ hồi đó em với anh Trần cũng y như anh vậy..."
Sử Hàn "Tôi đã nói là không giống "
Sử Hàn nói xong, nghiến chặt răng.
Tiểu Kiệt giật mình vì giọng anh đột nhiên cao vút, khó khăn nuốt nước bọt.
Giây sau, Sử Hàn cũng tự thấy mình phản ứng hơi quá, anh mím môi, không nói gì, chạy nhanh thêm vài bước.
Nhìn bóng lưng chạy xa dần của Sử Hàn, Tiểu Kiệt lẩm bẩm "Không giống thì không giống thôi, kết quả cuối cùng chẳng phải vẫn vậy sao..."
...
Sau chuyện xen ngang này, Sử Hàn cảm thấy mình cứ như bị kích động vậy.
Chỉ cần thấy hai người đàn ông nào đi lại thân thiết hơn một chút là anh lại nghi ngờ họ có mối quan hệ kia.
Lâu dần, Sử Hàn bắt đầu nhìn ai cũng thấy ngứa mắt.
Ôn Tư cũng nhận ra sự thay đổi này của anh, nhưng không nói gì.
Có lần, Tiểu Kiệt hỏi Ôn Tư khi có mặt anh Trần "Cứ phải thế à? Em thấy bác sĩ Sử vốn chẳng ưa gì anh đâụ"
Ôn Tư nở nụ cười đểu giả bất cần "Anh ấy có vừa mắt tôi hay không không quan trọng, tôi vừa mắt anh ấy là được."
Anh Trần "Tôi thấy cậu cũng liệu mà làm, bác sĩ Sử trông không dễ nắm bắt vậy đâụ"
Ôn Tư "Mặc kệ anh ấy làm loạn, dù sao cũng không thoát khỏi lòng bàn tay tôi."
Anh Trần "Đàn ông thiếu gì."
Ôn Tư "Nhưng tôi lại thích tự hạ mình vì anh ấy."
Tiểu Kiệt "Anh Ôn, anh đối với bác sĩ Sử là tình yêu đích thực rồi."
Tiểu Kiệt vừa dứt lời, Ôn Tư đang hút thuốc bỗng sặckhói, ho sặcsụa một tràng.
Một lúc sau, cậu hết ho, nhướng mắt nhìn Tiểu Kiệt "Cậu nói gì cơ?"
Lúc Ôn Tư hỏi câu này, sắc mặt rấtkhó coi.
Bắt gặp ánh mắt của cậu, Tiểu Kiệt the0 bản năng lùi về saụ
Tiểu Kiệt tưởng mình nói sai điều gì, chọc giận Ôn Tư rồi.
Nhưng anh Trần đứng bên cạnh là người từng trải, tɾong lòng rõ mười mươi, thấy Ôn Tư như vậy bèn cười tiếp lời "Sao? Không thích à? Không thích mà lại thế này sao?"
Ôn Tư "..."
Anh Trần "Rõ ràng có thể bỏ trốn, lại cứ vì người ta mà vào tù. Rõ ràng ngang ngược bất kham, lại vì muốn ra tù cùng người ta mà tích cực đủ kiểu, đến mấy ông chủ cũ cũng khai ra hết. Cậu chưa từng nghĩ sau khi ra ngoài liệu có bị người ta trả thù không à?"
Ôn Tư "..."
Thú thật, những điều anh Trần nói, không phải Ôn Tư chưa từng nghĩ tới.
Nhưng con người cậu, vốn quen kiểu sống này rồi.

⬅ Trước Tiếp ➡