Trước khi sang phòng bên cạnh, anh đã nghĩ tất cả quần áo của mình hẳn là được xếp gọn gàng tɾong tủ.
Không ngờ, tɾong tủ vẫn bày đủ thứ đồ của cháu trai.
Ngay cả đồ đạc bài trí tɾong phòng cũng đều the0 sở thích của cậu nhóc.
Sử Hàn không nói gì, quay đầu nhìn bố Sử và mẹ Sử.
Thật lòng mà nói, lúc này anh đặc biệt muốn hút một điếu thuốc.
Không vì gì khác, chỉ là cảm thấy hơi nghẹn lòng.
Đối mặt với vẻ bình tĩnh của Sử Hàn, sắc mặt hai ông bà càng thêm khó coi.
Mẹ Sử véo tay bố Sử, bố Sử lúng túng, nhất thời không biết nói lời nào cho phải.
Sử Hàn "Đồ của con đâu ạ?"
Bố Sử "Ở... ở..."
Mẹ Sử "Tiểu Hàn, mấy thứ đồ đó của con mẹ đã gom lại đóng gói giúp con rồi, con đừng nghĩ nhiều, chủ yếu là lo..."
Đống đồ của Sử Hàn cuối cùng được tìm thấy ở một góc tɾong căn phòng này.
Đựng tɾong mấy cái bao tải.
Tất cả đồ đạc đều bị vứt bừa vào tɾong.
Quần áo thì thực ra không sao, chỉ hơi nhàu một chút.
Những thứ khác bị chất đống lộn xộn như vậy, ít nhiều đều có chút hư hỏng.
Nhìn những món đồ bị đóng gói một cách bừa bãi, có một khoảnh khắc, tɾong đầu Sử Hàn hiện lên gương mặt Ôn Tư.
Nếu là Ôn Tư, đối mặt với đống đồ này của anh thì cậu sẽ làm thế nào?
Có lẽ sẽ nâng niu như báu vật.
Dù sao thì, hồi ở phòng giam, cậu còn không cho phép người khác đụng vào đồ của anh dù chỉ một chút.
Câu cửa miệng Ôn Tư thường nói là "Đứa nào đụng vào đồ của anh ấy xem Anh ấy bị bệnh sach sẽ, không giống loại người như chúng ta."
Nghĩ đến đây, khóe môi Sử Hàn bất giác cong lên thành nụ cười mỉa mai.
Ngay cả Ôn Tư còn biết anh có bệnh sach sẽ.
Bố mẹ ruột của anh lẽ nào lại không biết?
Thấy anh ngồi xổm trước đống đồ lộn xộn đó không nhúc nhích, mẹ Sử chột dạ lên tiếng "Tiểu Hàn, đã ba năm rồi, mấy thứ đồ này chắc cũng không còn vừa nữa, con..."
Sử Hàn quay lưng về phía bà nói "Mẹ, mẹ với bố dẫn Tiểu Húc về lại chỗ của bố mẹ đi ạ. Giờ con cũng không có công việc gì, không cách nào chăm sóc bố mẹ và cháu được."
Mẹ Sử "..."
Bố Sử "Tiểu Hàn, căn nhà kia của bố mẹ cho thuê rồi, giờ dọn về e là..."
Sử Hàn "Trả một ít tiền vi phạm hợp đồng là được mà bố."
Bố Sử "Tiểu Húc bây giờ tháng nào cũng có đủ các lớp học thêm, chi tiêu tốn kém lắm, tiền thuê căn nhà kia của bố mẹ..."
Sử Hàn "Bố, tình trạng này của con bây giờ, để Tiểu Húc sống cùng con không tiện đâu ạ."
Nói rồi, Sử Hàn quay đầu lại, giọng nói và vẻ mặt đều bình tĩnh ôn hòa "Bố, chẳng lẽ bố lại muốn con ra ngoài thuê nhà ở ạ?"
Bố Sử "..."
Kết quả cuối cùng, bố Sử và mẹ Sử dẫn Sử Húc dọn đi khỏi nhà Sử Hàn.
Ngày dọn nhà, Sử Hàn thuê công ty dọn nhà cho họ.
Mẹ Sử vẻ mặt không tự nhiên, mấy lần muốn nói lại thôi, cuối cùng cũng không nói gì với Sử Hàn.
Bố Sử do dự hồi lâu, lúc kiện hành lý cuối cùng được chuyển lên xe mới bước đến trước mặt Sử Hàn nói "Tiểu Hàn, có nhiều chuyện, bố với mẹ con tuy không nói, nhưng không có nghĩa là hai ông bà g͙ià này lẩm cẩm rồi đâụ Chuyện con với Ôn Tư..."
Sống lưng Sử Hàn thẳng tắp "Con biết chuyện này hai người đều biết."