Sử Hàn "Cảm ơn quản giáo Trương."
Nói chuyện xong với quản giáo Trương, Sử Hàn bước đi.
Vừa đi được hai bước đã nghe thấy tiếng đồ đạc bị ném vỡ vang lên từ tɾong phòng bệnh.
Động tĩnh lớn đến mức tất cả quản giáo đang canh ở cửa đều xông vào.
Sống lưng Sử Hàn cứng đờ, nghe thấy quản giáo Trương hỏi "Có chuyện gì vậy?"
Giọng Ôn Tư cười khẩy lơ đãng vọng ra "Ngại quá quản giáo Trương, không cẩn thận đụng phải thôi."
Sử Hàn "..."
Sau đó tɾong phòng bệnh còn xảy ra chuyện gì nữa, Sử Hàn không dừng lại để xem.
Anh rảo bước nhanh, vội vã đi vào thang máy.
The0 thang máy từ từ đi xuống, anh đột nhiên cảm thấy một cơn chóng mặt ập đến.
Không phải loại chóng mặt do bệnh lý.
Mà là do sinh lý.
Chính là kiểu chóng mặt sau khi tinh thần căng thẳng cao độ, cảm xúc bị đè nén quá mức, rồi đột ngột được thả lỏng.
May mà anh đứng sát vách thang máy, người loạng choạng mấy cái rồi đập vào thành thang máy, anh vội dùng tay chống đỡ để đứng vững.
Người bên cạnh thấy vậy, xuấtphát từ lòng tốt bèn quan tâm hỏi "Anh không sao chứ?"
Tay Sử Hàn nắm chặt tay vịn thang máy, sắc mặt hơi tái đi "Không sao."
Đối phương "Nhưng sắc mặt anh trông có vẻ..."
Sử Hàn cố gắng nở một nụ cười thân thiện "Thật sự không sao, cảm ơn."
Đối phương "Nếu có chuyện gì thì nhất định phải đi khám bác sĩ đấy nhé."
Sử Hàn lại cảm ơn lần nữa "Cảm ơn."
Ra khỏi bệnh viện, Sử Hàn ngồi tɾong xe rấtlâu rồi mới lái xe về nhà.
Suốt dọc đường, tɾong đầu anh lướt qua như ngựa xem hoa, toàn là từng chút từng chút kỷ niệm giữa anh và Ôn Tư.
Xe về đến khu nhà, anh mở cửa xuống xe.
Đi được vài bước, dường như nghĩ đến điều gì đó, anh đưa tay vào túi quần.
Vừa nãy ở trước giường bệnh, hình như Ôn Tư đã nhét thứ gì đó vào túi quần tây của anh.
Lúc đó đầu óc anh không minh mẫn, bây giờ mới nhận ra muộn màng.
Giây tiếp the0, Sử Hàn lấy ra hai thứ từ tɾong túi.
Một là thẻ ngân hàng, một là tuýp gel bôi trơn.
Nhìn hai thứ tɾong tay, Sử Hàn lập tức nắm chặt tay lại.
Một thứ để mưu sinh, thứ còn lại để đáp ứng nhu cầu sinh lý.
Đều là những thứ chỉ người thân mật nhất mới tặng nhaụ
Sử Hàn nhìn chằm chằm hai món đồ tɾong tay đến ngẩn người, mấy lần định ném chúng vào thùng rác nhưng cuối cùng vẫn không ném.
Mấy hôm sau, Sử Hàn đến ngân hàng kiểm tra số dư tɾong thẻ.
Cũng lạ thật, Ôn Tư rõ ràng không nói mật khẩu cho anh, nhưng anh lại biết.
Số dư hiển thị hàng chục triệu trở lên.
Sử Hàn đoán đây có lẽ là toàn bộ gia sản của Ôn Tư.
Cậu đúng là to gan thật.
Lại dám đưa toàn bộ gia tài của mình cho anh.
Cậu không hề sợ anh ôm số tiền này bỏ trốn.
Đợi cậu ra tù, chỉ có thể hai bàn tay trắng gây dựng lại từ đầụ
...
Sử Hàn không đụng đến số tiền này.
Không phải sợ Ôn Tư ra tù sẽ kiếm chuyện với anh.
Mà là không muốn động vào.
Bản thân anh cũng có chút tiền tiết kiệm, huống hồ anh cũng không hạ mình đến mức phải sống dựa vào tiền của đàn ông.
...
Tháng thứ hai sau khi ra tù, Sử Hàn sang lại một cửa hàng ở cổng khu nhà, mở một quán cà phê nhỏ.
Mặt bằng không lớn, nhưng vì gần đó có nhiều công ty nên đơn hàng tới tấp không ngừng.