Đưa Hầu Phương về nhà xong, Sử Hàn bảo tài xế đưa anh về khu nhà của mình.
Xe vừa đến cổng khu nhà, anh trả tiền rồi mở cửa xuống xe thì đụng mặt ngay Ôn Tư đã đến trước từ lúc nào.
Hai người nhìn nhau, máu tɾong người Sử Hàn như đông cứng lại ngay lập tức.
Giữa ngón tay Ôn Tư kẹp một điếu thuốc lập lòe sáng tối, cậu cười khẩy một tiếng "Bác sĩ Sử, lâu rồi không gặp."
Lời tác giả Cặp này chỉ viết tới đây thôi vì nền tảng không cho viết truyện đam mỹ, viết được như này đã là nền tảng mắt nhắm mắt mở rồi, mong mọi người thông cảm.
Đám cưới của Tô Mạt và Tần Thâm được tổ chức vào dịp kỷ niệm bảy năm ngày cưới của hai người.
Tô Mạt đột nhiên trở nên hơi mê tín.
Lời nguyền bảy năm.
Cô muốn tổ chức đám cưới để "xung hỉ".
Trước đó Tần Thâm đã nói không biết bao nhiêu lần về việc tổ chức đám cưới bù nhưng cô đều không đồng ý, cảm thấy tình cảm hai người thế nào cũng không nên dùng một đám cưới để định nghĩa.
Nhưng ngay tuần trước kỷ niệm bảy năm ngày cưới, có một hôm Tô Mạt từ phòng tắm bước ra, mặc chiếc váy hai dây màu đen, dựa vào ngưỡng cửa nhìn Tần Thâm đang ngồi trên giường rồi kiếm chuyện.
"Sao anh không cầu hôn em?"
Tần Thâm đang xem doanh thu gần đây, nghe vậy liền ngước mắt lên.
Tô Mạt khoanh tay trước ngực, cười lạnh "Chúng ta kết hôn bao nhiêu năm rồi, anh chưa từng nghĩ sẽ cho em một đám cưới à?"
Vẻ mặt Tần Thâm bình tĩnh, anh đã quá quen với việc này rồi.
Cô vợ nhỏ hay hờn dỗi vô cớ ấy mà, đừng mong sau khi kết hôn cô ấy sẽ thay đổi.
Có lẽ một ngày nào đó cảm xúc dâng trào, cô sẽ ôm anh hôn thắm thiết rồi nói sau này sẽ đối tốt với anh.
Đợi cơn cảm xúc này qua đi, cô ấy vẫn chứng nào tật nấy, muốn gây sự thì vẫn gây sự thôi.
Tô Mạt dứt lời, thấy Tần Thâm mãi không nói gì, liền hừ lạnh một tiếng "Sao anh không nói gì? Chán em rồi à?"
Tần Thâm đặt máy tính bảng xuống, đứng dậy khỏi giường, không nói gì mà đi lướt qua người cô vào thẳng phòng tắm, sau đó lấy một chiếc khăn bông từ tɾong ra, bước đến trước mặt cô giúp cô lau tóc.
Trong lúc đó Tô Mạt né hai lần.
Cuối cùng không né được.
Tần Thâm mỉm cười, môi mỏng cong lên, một tay giữ gáy cô, một tay giúp cô lau mái tóc còn ẩm ướt.
Tô Mạt nhõng nhẽo "Nịnh em cũng vô ích, anh chính là đồ tồi không muốn chịu trách nhiệm."
Tần Thâm cúi mắt nhìn cô, động tác tay không dừng "Đám cưới muốn tổ chức ở đâu?"
Tô Mạt mím môi không nói.
Tần Thâm lại nói "Khách sạn của lão Mục thế nào? Khách sạn cậu ta mới mở ở huyện Trường Lạc gần đây cũng được đấy."
Tô Mạt nhướng mắt, mày liễu khẽ nhướng lên.
Cô không nói gì, nhưng vẻ mặt đã biểu đạt rấtrõ ràng Đừng hòng lấy lòng tôi
Tần Thâm đối đáp trôi chảy "Ảnh cưới muốn chụp ở đâu? Bên này hình như không có studio chụp ảnh cưới nào ra hồn cả, hay là về Dung Thành chụp nhé? Hay em có nơi nào thích hơn không?"
Tô Mạt "Hừ."
Thấy Tô Mạt không hề lay chuyển, Tần Thâm cúi người hôn lên khóe môi cô "Vậy anh chọn mấy studio chụp ảnh cưới, rồi để em chọn cái mình thích nhất, được không?"
Tô Mạt "Ừm hửm."
Tần Thâm đúng là h0àn toàn nắm bắt được tính khí của Tô Mạt.