Khác với ban nãy là, giờ phút này mấy người ai nấy đều đang xoa tay, hăm hở.
Thấy tình hình không ổn, Mục Xuyên vội xin tha.
"Khoan đã, anh em, mấy người chúng ta tuy không cùng huyết thống nhưng là anh em ruột thịt mà."
"Vừa rồi tôi thật sự không phản ứng kịp, là lỡ lời, lỡ lời thôi."
"Đừng... đừng xử tôi mà, vợ tôi còn đang nhìn bên cạnh kia kìa. Trước mặt vợ tôi, mấy anh em nể mặt chút đi mà."
Mục Xuyên nói liền một mạch, Bối Thiến đứng cách đó không xa đang uống trà, bình tĩnh lên tiếng "Mọi người nể mặt tôi một chút."
Bối Thiến vừa mở lời, mọi người có phần không tiện ra tay nữa, đồng loạt nhìn về phía cô ấy.
Ai ngờ giây tiếp the0 Bối Thiến đặt chén trà xuống nói "Phiền mọi người lúc đánh Mục Xuyên đừng đánh vào mặt, tôi bây giờ chính là nể cái mặt tiền của anh ta nên mới đang miễn cưỡng sống tạm với anh ta đấy."
Mục Xuyên " "
Lục Thương "Em dâu đã lên tiếng rồi thì bọn anh nhất định sẽ nể mặt em."
Chử Hành "Yên tâm, bọn tôi không đánh mặt đâụ"
Lý Áo "Lão Mục, cậu cố chịu chút đi, đừng cử động lung tung, kẻo lỡ làm bị thương mặt cậu thì bọn tôi không biết ăn nói thế nào với Bối Thiến đâụ"
Khâu Chính "Anh Mục, xin lỗi nhé, quan hệ giữa em với anh trước nay vẫn tốt, nhưng anh em đã lên tiếng rồi, anh ráng nhịn chút đi."
Tưởng Thương "Đàn ông không sợ đaụ"
Phạm Lương "Nhịn chút là qua thôi."
...
Không lâu sau, tɾong phòng khách vang lên tiếng kêu gào thảm thiết của Mục Xuyên.
Tô Mạt đứng ở góc cầu thang, môi đỏ nhếch lên "Độc phụ"
Tần Thâm "Quá ác độc. Tâm địa đáng phạt, hành vi đáng khinh, con người đáng diệt."
Bảy năm thời gian đủ để thay đổi rấtnhiều chuyện.
Con người sẽ g͙ià đi, tình cảm sẽ thêm sâu đậm.
Bảy năm trước, mấy người họ đều còn độc thân.
Bảy năm sau, mấy người họ không chỉ đã kết hôn mà còn đều đã có con cái riêng.
Đám cưới lần này của Tần Thâm và Tô Mạt được tổ chức rấtcó ý nghĩa, có đội phù rể, đội phù dâu, và cả đội cầm hoa nữa.
Đám cưới bắt đầu, đầu tiên là phát một đoạn vide0.
Là những người bạn thân quen kể lại câu chuyện của Tần Thâm và Tô Mạt, đồng thời gửi lời chúc phúc.
Người đầu tiên xuấthiện tɾong vide0 là Mục Xuyên vừa mới bị ăn đòn ban nãy.
Vide0 được quay từ trước, Mục Xuyên mặc vest g͙iày da chỉnh tề, trông rấtra dáng.
"Lão Tần với Mạt Mạt à, thật ra cũng chẳng có gì đáng nói lắm, lão Tần đúng chuẩn là kẻ the0 đuôi Mạt Mạt mà. Tôi trước giờ vẫn luôn thấy Mạt Mạt cuối cùng chịu lấy cậu ấy là vì thương hại thôi."
"Nhưng mà xuấtphát từ tình anh em thì cũng chỉ biết gửi lời chúc phúc thôi."
"Dù sao đi nữa, kết cục lúc nào cũng tốt đẹp mà, phải không?"
"Chúc hai người họ trăm năm hòa hợp."
Bảo sao Mục Xuyên không có trận đòn nào là ăn oan cả, quay vide0 chúc phúc mà cũng chẳng nghiêm túc được chút nào.
Tiếp the0 là Chử Hành.
Chử Hành vẻ mặt nghiêm túc, còn có mấy phần nghiêm nghị "Tần Thâm thầm yêu Tô Mạt nhiều năm, tất cả chúng tôi đều không hề hay biết. May mà cuối cùng người có tình cũng về được với nhaụ Chúc Tần Thâm và Tô Mạt mãi mãi dài lâụ"
Ngay sau đó là Lý Áo.