"Chồng ơi, người ta đều nói đời người đâu đâu cũng là cảnh đẹp, nhưng tɾong mắt em, chỉ có anh mới là phong cảnh của em."
"Tình yêu có thời hạn, nhưng tình thì không. Chúng ta sẽ từ tình yêu biến thành tình thân, từ tóc xanh đến bạc đầu, từ rung động thuở ban đầu đến bầu bạn sớm hôm."
"Chồng ơi, anh nhất định phải yêu em thật nhiều nhé, bởi vì, em cũng sẽ yêu anh thật nhiều như vậy."
Tô Mạt lẩm bẩm nói xong, vùi mặt vào lồng ngực Tần Thâm.
Tần Thâm ôm chặt người vào lòng, yết hầu chuyển động, giọng khàn khàn đáp lại "Được."
END