Đến nỗi những người khác, quả thực không thể tin được một màn trước mắt này là sự thật!
Căn phòng ở lầu 3 kia lúc trước Tần Hữu Kiều cũng từng muốn, hướng ánh sáng đều rất tốt, nhưng Tần Lãng mỗi lần đều tránh đi đề tài này không đồng ý.
Hiện tại lại chủ động cho Bùi Doãn Ca!?
Vẫn là cảm giác quen thuộc.
Đám người hầu trong lòng gõ vang lên chuông cảnh báo, sợ là về sau địa vị ở Tần gia sẽ thay đổi……
……
Tần Lãng đi theo Bùi Doãn Ca lên lầu, nhưng lúc hắn lần đầu tiên bước vào phòng Bùi Doãn Ca, trên mặt vừa mới tươi cười xán lạn, tức khắc biến mất.
Ca Nhi…… Em ấy ở nơi như này?.
Hắn trước kia không quản chuyện của Ca Nhi, vẫn luôn cho rằng Ca Nhi và Tần Hữu Kiều ở Tần gia chi phí là giống nhau, lại không nghĩ rằng bọn họ đối với Ca Nhi thờ ơ, để Ca Nhi nhận loại đãi ngộ này
"Tôi cũng không có đồ vật gì nhiều, dọn hai lần là được."
Bùi Doãn Ca nói xong, Tần Lãng lập tức tiến lên, không rên một tiếng giúp Bùi Doãn Ca dọn vật nặng.
Thấy thế.
Bùi Doãn Ca nhíu mày, cảm giác được Tần Lãng không thích hợp.
Nhưng cô cũng không nói thêm cái gì, chỉ tự mình dọn dẹp đồ dùng cần thiết.
Phòng ngủ lầu hai.
Tần Hữu Kiều mới vừa bôi thuốc xong, tâm tình không tốt, "Gọi mẹ Hoàng lên đây đi."
"Đại tiểu thư, mẹ Hoàng bà ấy! ! "
Người hầu biểu tình khϊếp đảm, "Bà ấy bị tam thiếu đuổi đi rồi."
Nghe vậy, Tần Hữu Kiều thanh âm cất cao!
"Cô nói cái gì? Tại sao lại như vậy??!"
"Bởi vì mẹ Hoàng làm trò trước mặt tam thiếu, nói nhị tiểu thư là kẻ điên."
Người hầu cúi đầu, sợ Tần Hữu Kiều sẽ giận chó đánh mèo lên mình.
Quả nhiên.
Tần Hữu Kiều nghe được lời này, sắc mặt nhanh chóng đen xuống.
Nhưng phẫn nộ nhiều, khủng hoảng càng nhiều hơn.
Anh ba vì sao đột nhiên để ý Bùi Doãn Ca?
Thậm chí vì Bùi Doãn Ca, sa thải mẹ Hoàng.
Đây không phải rõ ràng đánh vào mặt cô ta hay sao?!