Tiếp ➡
Tiết tử:
“Tôi tuyên bố, Giải thưởng Kim Tượng nữ chính xuất sắc nhất thuộc về A Yên, chúc mừng!”
Tiếng vỗ tay phía dưới ầm ĩ.
Một cô gái mặc váy đỏ đứng lên từ khu dành cho khách quý, sau khi nhiệt tình ôm những người xung quanh rồi chậm rãi bước lên sân khấu.
Đuôi váy đỏ như đuôi cá nhẹ nhàng lướt, rồi nhẹ nhàng lắc lư, xương quai xanh tinh xảo, trắng nõn, tóc đen xoăn như rong biển ở sau gáy, càng làm bật lên khuôn mặt nhỏ tinh xảo tuyệt mỹ.
Mỹ nhân chân chính, nhất cử nhất động đều phong tình.
Người dẫn chương trình trao cúp cho A Yên, nhiệt tình mà hưng phấn: “A Yên, chúc mừng cô, cô có lời nào muốn nói với mọi người không?”
A Yên nhận cúp, ngón tay mảnh khảnh khẩy hoa tai, viên kim cương loé mắt, cô cầm microphone hỏi: “Hôm nay tôi có đẹp không?”
“Đẹp! Rất đẹp! Yên Yên nhà tôi đẹp nhất!”
“Trời ạ, động tác khẩy hoa tai thật xinh đẹp”
“Đẹp như tượng!”

Người ở khán đàn và trước TV đều điên cuồng cảm thán, sao có thể có một cô nàng nhan sắc thịnh thế cùng với kỹ thuật diễn đỉnh cao như vậy.
A Yên hơi cong môi, hàm răng trắng như sứ hé lộ, đôi mắt mang theo ý cười: “Những lời khác không muốn nói nữa, hôm nay là ngày tôi xinh đẹp nhất. Nếu có thể, tôi mong thời gian có thể vĩnh viễn dừng ở khoảnh khắc này.”
Nói xong gật đầu với người dẫn chương trình, đi xuống khán đài.
Tất cả mọi người đều hoan hô khi A Yên nhận được giải thưởng ảnh hậu, A Yên đang ở trên đường về nhà.
Cố Hằng ngừng xe bên ngoài biệt thự, quay đầu nhìn về phía cô, ánh mắt tràn đầy tình yêu say đắm.
Hắn muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn nhịn không được mở miệng: “A Yên, có muốn cùng nhau ăn bữa cơm chúc mừng không?”
Không ngờ nghe cô nói: “Không được!”
“Đêm nay là thuộc về tôi, tôi chỉ muốn ở một mình.”
Hắn cũng không nhụt chí, sớm biết tính cách của cô vì thế xuống xe mở cửa giúp cô.
Đồng thời không quên tranh thủ: “Tối mai có thể cùng tôi ăn bữa cơm không? Chúng ta đã lâu không cùng nhau tụ họp!”
A Yên một chân bước ra cửa xe, cười với hắn: “Việc ngày mai thì để ngày mai rồi nói.”
Nói xong đi về phía biệt thự, đi được vài bước cô quay đầu lại.
“Đúng rồi, Cố Hằng ——”
A Yên nhìn vẻ mặt chờ đợi của người đàn ông này, chậm rãi mở miệng “Cảm ơn cậu trong mấy năm nay đã tình nguyện làm bạn với tôi.”
“Hy vọng cuộc sống của cậu luôn vui sướng!”
Nói xong cười với hắn, chân thành tha thiết.
Xoay người càng đi càng xa.
Trong lòng Cố Hằng có hơi ngọt ngào, mấy năm nay cô chưa bao giờ nói với hắn như vậy.
Nhưng trong sâu đáy lòng cảm giác có gì đó khác thường, giống như sẽ có thứ gì đó trốn đi.
Nữ nhân đã mở khóa vào cửa, hắn tự giễu lắc lắc đầu.
Hắn chỉ sợ là theo đuổi thất bại. Yêu cô mười năm, cô lại không biết, chỉ có thể lấy thân phận bạn bè để ở bên cạnh cô.
Bởi vì hắn gặp qua, kết cục của những người thích cô.
Hắn cố làm tốt thân phận đó, hắn tốt xấu là người mà A Yên gần nhất.
Tương lai còn dài!
A Yên mở cửa vào nhà, nghĩ đến kế hoạch lại có chút kích động.
Cô có kĩ thuật diễn rất tinh vi, từ mười sáu tuổi bắt đầu bước vào giới nghệ sĩ, mười năm qua đã thắng gần như hết các giải thưởng lớn. Đêm nay, là giải cuối cùng.

Tiếp ➡