Mà cô cũng vĩnh viễ không quên được ánh mắt của Lâm Dịch Phong, đó là ánh mắt lần đầu tiên hắn nhìn cô. Cô yêu thầm bảy năm, hắn chưa từng gặp cô. Đây là lần đầu tiên ánh mắt hắn đặt trên người cô, lạnh nhạt, khinh thường.
Đó ác mộng về đêm của cô.
Sau khi trả hết nợ, cô chọn tự sát.
“999, trước khi thân chủ qua đời có nguyện vọng gì không” A Yên im lặng hồi lâu, hỏi hệ thống.
“Cô hy vọng trong lòng Lâm Dịch Phong có dấu vết từng có cô ấy, cho dù chỉ có một lát!”
A Yên cong môi: “… Đồ ngốc”
A Yên nhìn kỹ thân thể này, thon dài cân xứng, vòng eo một tay có thể ôm hết, khuôn mặt trắng trẻo, ôn nhu mà nhã nhặn lịch sự. Cho dù mỹ nữ ở đại học A như mây, thân chủ nổi danh khí chất mỹ nữ, vừa vào đại học đã được rất nhiều người đề cử thành giáo hoa.
Trong đầu cô suy nghĩ kế hoạch, cân nhắc một lát sau nói: “Đưa tư liệu chi tiết bạn bè bên cạnh của Lâm Dịch Phong cho tôi.”
“Được luôn, nhưng mà Yên Tên, cô không phải dùng cách giống với Tô Điệp Y để tiếp cận nam chính chứ, hắn là con người siêu lạnh lùng đó?” 999 nghi hoặc hỏi.
“Không, nam chính thiên chi kiều tử như vậy, dệt hoa trên gấm là chuyện vô dụng.”
“Hơn nữa tính cách nguyên chủ, cùng nữ chủ cạnh tranh công khai, thật sự không có đường sống.”
“Nhưng mà tôi vẫn luôn có kịch bản muốn diễn, nhưng Quảng điện rất nghiêm, không có cơ hội. Vừa lúc có thể ở thế giới này diễn thử.”
A Yên gợi lên một ý cười xấu xa, vừa xem tư liệu, vừa ở trong đầu cân nhắc kế hoạch, tinh tế ngón tay gõ nhẹ trên bàn một cách có tiết tấu.
“Tôi muốn địa điểm hay đi qua của người này và Lâm Dịch Phong.”
“Yên yên, đây thuộc về bàn tay vàng!!”
“Ít nói nhảm!”
*****
Phía Bắc Kính Hồ ở đại học A.
Vệ Diễn đứng ở phía sau cây đại thụ, ngắm nữ sinh đang vẽ. Từ góc độ của hắn, nửa gương mặt của cô gái được ánh hoàng hôn bao phủ xuống, giống như tiên nữ hạ phàm, tốt đẹp khiến người ta khó hô hấp.
Trong hai tháng Vệ Diễn lần thứ mười bảy ở đây ngắm dô. Từ lần đầu tiên vô tình ở đây gặp được cô, hắn thường xuyên đi đường vòng tới Kính Hồ, chờ đợi có thể lại một lần ngẫu nhiên gặp được nữ sinh nọ. Còn may, cô giống như rất thích chỗ này, chạng vạng sẽ đến đây vẽ cây.
Hắn biết cô, sớm nghe bạn bè nhắc tới, là Bùi Yên của học viện nghệ thuật, xinh đẹp như thế nào, khí chất ra sao. Hắn trước kia cũng từng xa xa nhìn qua vài lần, nhưng đều không bằng hiện tại, không bằng giờ phút này.
Cô là bí mật mà hắn phát hiện ra!
Sau khi Bùi Yên viết tên mình xong, lấy giấy từ kẹp cố định ra, đang chuẩn bị cuốn giấy cho vào ống. Lại không cầm chắc bị gió thổi đi, bay tới mặt hồ. Cô sốt ruột đứng dậy, phát hiện dùng tay hoàn toàn không vớ tới.
Bất đắc dĩ chuẩn bị từ bỏ hết sức, nghe được “Thình thịch” một tiếng, mặt nước cuốn lên bọt sóng.
Chỉ thấy một nam sinh cao lớn nhanh nhẹn bơi trong nước, chậm rãi bơi tới phía bức tranh kia.
“Bạn học, bạn cẩn thận!” Bùi Yên nôn nóng gọi, trên mặt bởi vì lo lắng cùng lo âu hơi hồng nhạt.
Sau khi nam sinh lấy được bức tranh, thật cẩn thận cầm lên không trung, một tay ở trong nước dao động, bơi về bờ.