Lâm Dịch Phong nhìn lướt qua, trên mặt không có cảm xúc, ánh mắt như vậy hắn vừa quen thuộc lại chán ghét.
Vệ Diễn thay các cô kéo ghế dựa, tiếp đón người phục vụ mang đồ ăn, rượu và thức ăn sau khi lên bàn không khí thay đổi không ít.
Hai nam sinh là cẩu độc thân vạn năm, không giống Lâm Dịch Phong tràn đầy khinh thường. Ngày thường bọn họ chỉ có thể nhìn sách vở máy tính vớ thúi, hiện giờ gặp được nữ sinh, trong đó còn có mỹ nữ, tự nhiên nhiệt tình như lửa.
Tô Điệp Y hỏi rất nhiều vấn đề chuyên nghiệp, Triệu Nam vui vê giải đáp, mấy người từ không quen biết cho tới nói lĩnh vực hứng thú.
Trên bàn cơm, toàn giọng ba người bọn họ.
Tô Điệp Y mỗi khi nói chuyện, đều lơ đãng nhìn qua Lâm Dịch Phong, lại tự nhiên hào phóng dời đi.
Mà hai nữ sinh kia không am hiểu máy tính, thật sự nghe không hiểu, chỉ cúi đầu ăn cơm, ngẫu nhiên ngẩng đầu dán lên người nam thần.
Lâm Dịch Phong có thể cảm giác được ánh mắt si mê phía đối diện. Hắn có chút không kiên nhẫn, nghiêng đầu nháy mắt nhìn qua đôi tình nhân kia.
Vệ Diễn mang bao tay bóc vỏ tôm, đặt trên đĩa của nữ sinh.
Trên đĩa không ít tôm đã được lột
Cô. nhẹ nhàng chọc cánh tay hắn, dùng chiếc đũa gắp mấy con bỏ vào bát Vệ Diễn.
Hai người nhìn nhau cười.
Hắn không đổi sắc dời ánh mắt.
……
Một bữa cơm hai nam sinh uống say, Triệu Nam đang chuẩn bị đưa các nữ sinh về trường học, thấy Vệ Diễn uống đến say khướt ôm Bùi Yên không bỏ, giống như con lười dán vào người, bất đắc dĩ để Bùi Yên ngồi trên xe Lâm Dịch Phong.
Bùi Yên ngồi ở ghế sau, một bàn tay bị Vệ Diễn túm, hắn uống đến say như chết, ngoài miệng gọi Yên Yên.
“Yên Yên, Yên Yên…”
“Yên Yên, anh có thể ôm em hay không?”
Tuy rằng uống đến say không biết gì, lại còn biết dò hỏi cô, Vệ Diễn uống say ánh mắt càng thêm nùng nị, ngoài miệng không ngừng lẩm bẩm, bắt lấy tay cô mười ngón tay đan vào nhau.
Bùi Yên mặt ửng đỏ cô chỉ có thể nhẹ nhàng vỗ về nam sinh, dỗ hắn, nam nhân lại thuận thế ôm cô trong ngực.
“Yên Yên, anh rất thích em, em có biết hay không?”
“Yên Yên, Yên Yên…”
Lâm Dịch Phong thông qua kính chiếu hậu liếc Bùi Yên.
Cô xấu hổ đến sắc mặt đỏ bừng, liền tay cái đều nổi lên màu hồng nhạt, hận không thể tìm cái khe đất chui vào, lại không thể không che chở Vệ Diễn miệng thúc giục hắn đi ngủ.
Giọng nói ôn nhu uyển chuyển, như chim hoàng oanh. Chính xác, như bạn cùng phòng nói khí chất nhu mỹ, như tắm mình trong gió xuân.
Hắn cúi đầu dời mắt, bàn tay to chuyển động tay lái, chạy về phía trường học.
Lâm Dịch Phong từ nhỏ đã học vẽ tranh, học với bà nội của hắn. Bà nội hắn ở đã nổi tiếng ở thế kỉ trước, trước khi gả cho ông hội hắn thì ở mảng nghệ thuật rất có thành tựu.
Vì thế, mưa dầm thấm đất, hội họa đương nhiên trở thành môn bắt buộc thời thơ ấu của hắn.
Mà nguyên nhân chính khiến ngắn yêu thích môn nghệ thuật này, là bởi vì hắn muốn một nơi an tĩnh phủ đầy đáy lòng điên cuồng
Nói như thế nào nhỉ, gia thế hắn như vậy nên hắn bắt buộc phải trở thành một người mẫu mực; định ra là được muôn người ngước nhìn; cũng định hắn có thể có tất cả; hắn có thể ở trên mảnh đất này hành tẩu..