⬅ Trước Tiếp ➡
Lâm Dao cười nhẹ, rút tay về một cách khéo léo, từ chối “Không cần đâu ạ. Cảm ơn bà Lục."
Diệp Như nhìn thoáng qua đôi tay vừa bị rút ra, trong mắt hiện lên tia sáng khó đoán. Nhưng nét cười trên khuôn mặt vẫn giữ vẻ lịch thiệp. Bàn tay được chăm sóc kỹ lưỡng, trắng trẻo như thiếu nữ 18 tuổi, chậm rãi thu lại đặt trước bụng.
"Vậy cũng được. Không ép cô Lâm nữa."
Bà nghiêng đầu nhìn sang Lục Thần Hạo “Thần Hạo, con tiễn cô Lâm đi."
Lục Thần Hạo giơ tay làm ký hiệu OK “Không vấn đề gì."
Anh quay sang Lâm Dao “Cô Lâm, đi thôi. Tôi đưa cô về."
Đôi mắt hạnh của Lâm Dao ánh lên những tia sáng lấp lánh “Được, cảm ơn anh."
Cô cảm thấy vui, là niềm vui như khi được tan làm hay tan học để về nhà vậy.
Đêm buông xuống, bầu trời trầm mặc, ánh trăng tròn vành vạnh treo cao, tỏa ra ánh sáng trong trẻo, lạnh lẽo.
Trong một căn phòng sáng đèn, một cô gái nằm úp trên giường, ánh sáng từ màn hình laptop chiếu lên cặp kính mỏng. Những ngón tay thon dài gõ lách cách trên bàn phím.
Tạo một môi trường sáng sủa, đẹp đẽ và hài hòa.
Khuyến khích cậu ấy nói chuyện, có thể giao tiếp bình thường với mình.
Để cậu ấy cảm nhận được sự ấm áp của nhân gian.
Bước ra khỏi căn phòng.
Phát triển kỹ năng tự làm việc, nuôi dưỡng sở thích và đam mê.
Giao tiếp bình thường với gia đình.
Học cách tâm sự với người khác.
Đây là kế hoạch mà Lâm Dao soạn ra cho Lục Dư.
Nhìn vào bản kế hoạch mình đã dày công suy nghĩ, tâm trí Lâm Dao bất giác lơ đãng.
Câu chuyện dẫn đến việc cô giúp Lục Dư làm tư vấn tâm lý phải bắt đầu từ buổi trưa hôm qua.
Hôm qua, buổi trưa.
Bầu trời xanh thẳm không một gợn mây, mặt trời rực lửa như một chiếc lò khổng lồ đang thiêu đốt mặt đất. Không khí tràn ngập sự oi bức và khô khốc.
Một giọng nói vui tươi vang lên từ cửa tiệm trà sữa “Lâm Dao "
Nghe thấy tiếng gọi, Lâm Dao quay lại, nhìn thấy Lý Nịnh Nịnh đang hối hả chạy về phía mình, khóe môi cô cong lên thành một nụ cười nhẹ.
"Ninh Ninh, sao lại đến tìm tớ thế này?"
Cô vừa nói vừa đặt lại thực đơn ngay ngắn “Ninh Ninh muốn uống trà sữa không? Tớ mời, xem thực đơn đi."
Lý Nịnh Nịnh mừng rỡ, không cần nhìn thực đơn, nói ngay “Uống chứ, uống chứ Cho tớ một cốc trà sữa khoai môn ô long thêm trân châu Phải có đá, và 70% đường nhé "
"Được, chờ một lát nhé."
Lý Nịnh Nịnh bước vào từ ngoài trời nắng, hơi nóng trên người cô tỏa ra, hai má trắng trẻo hơi đỏ ửng. Vài lọn tóc ướt mồ hôi dính lên má, làm cô trông vừa mệt mỏi vừa đáng yêụ
Bàn tay không ngừng quạt, cố gắng tìm chút mát mẻ, miệng lầm bầm than phiền “Nóng chết mất, trời nóng đến thế này cơ chứ "
Lâm Dao mỉm cười bất lực, nhẹ giọng nhắc nhở “Tới chỗ máy điều hòa ấy."
Lý Nịnh Nịnh nhìn về phía điều hòa, thấy cánh quạt đang đều đặn tỏa ra luồng không khí mát mẻ. Mắt cô lập tức sáng lên, nhanh chóng chạy tới “Thế thì tớ qua đó làm mát chút đã."
Cô ngồi xuống chiếc bàn gần nhất bên cạnh máy điều hòa.
Vài phút sau, Lâm Dao mang cốc trà sữa đến đặt trước mặt Lý Nịnh Nịnh “Này, trà sữa khoai môn ô long thêm trân châu ”
Lý Nịnh Nịnh nhận lấy, nở nụ cười tươi rói “Cảm ơn bảo bối Lâm Dao của tớ nhé ”

⬅ Trước Tiếp ➡