⬅ Trước Tiếp ➡
Biểu hiện của nam minh tinh kia khá bình thường, từ lời nói đến hành vi đều mang theo sự ngây ngô hoạt bát của người trẻ tuổi, thế nhưng cô cảm thấy có chút không thích hợp, cô lại kéo lại từ đầu, cẩn thận, tỉ mỉ xem tiết mục này từ đầu đến cuối một lần nữa.
"Cái này không đúng mà.." Sau khi xem xong, sự nghi ngờ trong lòng cô càng lúc càng lớn.
Sau đó Hứa Kha tìm kiếm tất cả mọi thông tin tư liệu liên quan đến khách mời nam kia. Hắn tên là Trần Tích Tự, 23 tuổi, đi theo con đường minh tinh lưu lượng điển hình. Hắn diễn mấy bộ phim chủ yếu dựa vào sức coi của fan hâm mộ, tham gia mấy chương trình gameshow có danh tiếng tốt, trình độ hát hò thì thường thường. Nói tóm lại thì chính là kiểu không có tài nhưng cũng không có sai sót gì, coi như là hình tượng dễ nhận được sự yêu thích của mọi người .
Nhưng đây không phải đáp án mà cô muốn. Sau đó cô dành toàn bộ thời gian cả ngày, từ sáng đến tối của mình gần như lục tung toàn bộ hệ thống để tìm tòi tin tức có liên quan đến Trần Tích Tự, sau cùng cô phát hiện một chuyện mà bản thân mình vẫn một mực không muốn thừa nhận.
Bài hát kia, bài hát trong tiết mục giải trí của Trần Tích Tự đã biến mất.
Là hoàn toàn triệt để biến mất.
Hoàn toàn không lưu lại bất kỳ dấu vết nào trên thế giới này.
Thế nhưng cô nhớ kỹ bài hát này hơn bất kỳ cái gì trên đời này:
"Angel, don't freak the danger soul (Thiên sứ, đừng sợ hãi linh hồn nguy hiểm kia)
I will sew do a shroud with my skin (Tôi nguyện dùng da thịt của mình may áo liệm cho em)
breaking do find to go (đột nhiên nhận ra em phải đi)
You don't know I love do so (Em không biết tôi yêu em nhiều bao nhiêu)
You trying to go (mà em lại cố gắng rời đi)
I can 't down to soul (tôi không có cách nào có thể an lòng được)"
(Bài hát này được sửa đổi từ bài 《If》, là linh cảm khởi nguồn cho toàn bộ tiểu thuyết ).
HẾT Ngày hôm sau, Hứa Kha vẫn tiếp tục đi làm như bình thường.
"Hứa Kha, nhìn qua thấy sắc mặt của cô tệ lắm, không khỏe ở đâu hả?" Một nữ đồng nghiệp vừa nhiệt tình vừa đáng yêu hỏi cô sau khi kiểm tra phòng xong.
"Tối hôm qua hơi mất ngủ." Dừng một chút, cô lại hỏi tiếp: "Đúng rồi, cô có phương thức liên lạc với vị tiên sinh chúng ta tình cờ gặp tại quán đồ ăn sáng hôm qua không ?"
"Ý cô là vị tiên sinh mà cô tình cờ gặp sao?" Vị đồng nghiệp nữ cười cười, ra vẻ thần thần bí bí mà hỏi, "Ha ha, con người của anh ta cũng không tệ đúng không ?"
"Đúng vậy, cũng khá sáng sủa lạc quan. Cô có phương thức liên lạc của anh ta không?" Mặc dù Hứa Kha biết chắc chắn cô ấy có nhưng vẫn hỏi lại thêm một lần nữa.
"Tất nhiên là có, để tôi nhắn tin cho cô." Mặt vị đồng nghiệp nữ có chút kích động.
"Cảm ơn cô nhé."
Vừa mới xem mắt với người ta hôm qua, ngay ngày hôm sau đã liên lạc lại với đối phương, như vậy có chút mờ ám, thế nhưng Hứa Kha lại không quan tâm được nhiều như vậy mà chỉ muốn tìm một góc yên tĩnh rồi để Nhĩ Hòa đến tìm mình.

⬅ Trước Tiếp ➡