Tiếp theo là cuộc phỏng vấn với Bạch Tiểu Tiểụ Cô ấy cười ngọt ngào trước máy quay "Tết Trung Thu này rất vui, tôi hy vọng chân tôi sẽ sớm khỏi, tôi cũng muốn học vĩ cầm từ thầy Ngụy, thầy ấy là một nghệ sĩ thiên tài... Anh hỏi về Lục tiên sinh hả? À, anh ấy là người quan trọng nhất trong cuộc đời của tôi."
Nói xong, Bạch Tiểu Tiểu có chút bất an trong mắt.
Bốn năm trước, cô ấy đã giả mạo Kiều Huân khiến Lục Trạch nghĩ rằng người chơi vĩ cầm mỗi ngày là cô ấy.
Cô ấy sợ Lục Trạch phát hiện.
Nhưng rồi cô ấy tự thuyết phục bản thân, khi Lục Trạch tỉnh dậy, thấy Bạch Tiểu Tiểu mới là người ôm vĩ cầm ngồi trong phòng bệnh nên Lục Trạch sẽ không biết được sự thật.
...
Đêm khuya trên đường phố thành phố B.
Kiều Huân đứng yên, ngẩng đầu nhìn màn hình lớn với hình ảnh Lục Trạch đang chăm sóc cho một người nữ khác.
Cho đến khi cơ thể cô lạnh buốt.
Cô mới mơ hồ tỉnh lại, thì thầm "Hóa ra đã đến tết Trung Thu rồi à…"
Cô đeo cây vĩ cầm, quay lưng rời đi.
Đèn đường neon hai bên kéo dài bóng dáng của cô, thật dài thật dài…
Có lẽ Bạch Tiểu Tiểu quá phô trương nên cuối cùng cũng khiến bà Lục chú ý.
Bà Lục đã tìm đến Kiều Huân.
Lúc đó, Kiều Huân đang biểu diễn tại một siêu thị, cô mặc một bộ váy giá rẻ do công ty biểu diễn thuê, tay chơi vĩ cầm cũng dán nhiều miếng băng cá nhân.
Nếu không nói, ai có thể nghĩ đây là vợ của tổng giám đốc tập đoàn Lục Thị chứ?
Bà Lục đứng dưới sân khấu, khuôn mặt hơi nghiêm nghị.
Khi Kiều Huân nhìn thấy bà, ngón tay cô khựng lại, nhưng rồi cô tiếp tục tập trung chơi vĩ cầm.
Trong lúc nghỉ giải lao, bà Lục bước đến, giọng lạnh lùng và xa cách "Bên ngoài có một quán cà phê, tôi sẽ đợi cô ở đó." Nói xong bà lập tức rời đi.
Kiều Huân tiếp tục lau vĩ cầm.
Một đồng nghiệp đứng bên cạnh lo lắng, tiến lại hỏi nhỏ "Kiều Huân, cô có vấn đề gì không? Người phụ nữ vừa rồi trông dữ dằn quá."
Kiều Huân lắc đầu cười nhạt "Không sao Bà ấy là một... người lớn mà tôi quen biết thôi."
Người kia nửa tin nửa ngờ.
Kiều Huân thay quần áo của mình, rồi đi đến quán cà phê.
Bà Lục ngồi ở một vị trí gần cửa sổ, vì bà quá sang trọng nên rất dễ nhận ra.
Kiều Huân tiến tới ngồi xuống.
Bà Lục gọi cho cô một cốc nước chanh, nói lạnh nhạt "Uống cà phê không tốt cho da đâụ"
Bà nhìn quần áo của Kiều Huân, không nhịn được mà trách móc "Cô muốn trải nghiệm cuộc sống, tôi có thể sắp xếp cho cô một dàn nhạc tốt nhất Còn đây là chỗ nào, là nơi một người là Lục phu nhân như cô nên đến sao? Với lại... cô đang mặc cái gì vậy? Trước khi Lục Trạch về, mọi thứ phải trở lại bình thường Trông bầy hầy quá đấy."
Bà nói rất nhiềụ
Kiều Huân chỉ im lặng nghe, cuối cùng cô cười nhạtnan
"Tôi thấy thế này rất tốt."
"Với lại tôi và Lục Trạch sắp ly hôn, bà không biết anh ấy đang ở đâu sao?"
Bà Lục im lặng.
Đây là lần đầu tiên Kiều Huân dùng giọng điệu như thế để nói chuyện với bà và Kiều Huân không gọi bà là "mẹ” nữa.
Trước đây, dù Lục Trạch lạnh nhạt với cô, Kiều Huân vẫn luôn rất tôn trọng bà.
Trong khoảnh khắc, bà Lục cảm thấy hơi lạ.
Kiều Huân quyết định nói thẳng "Tôi biết bà không thích tôi, nên hôm nay bà tìm tôi, tôi khá ngạc nhiên, tôi luôn nghĩ bà luôn mong muốn tôi và Lục Trạch ly hôn mới phải."
Bà Lục lặng lẽ quan sát cô.
Lâu ngày không gặp, Kiều Huân đã thay đổi.
Không còn rụt rè nữa, mà trở nên sắc bén hơn.
Nhưng dù sao bà Lục cũng là người có kinh nghiệm trong giới thượng lưu mấy chục năm, nên bà mỉm cười.
Cười rất dịu dàng.