Dì Thẩm càng nói càng giận, nghĩ đến hoàn cảnh của của nhà họ Kiều, không thể kìm được mà rơi nước mắt “Nhưng Kiều Huân... con phải suy nghĩ cho kỹ, đừng làm ầm lên với Lục Trạch vào lúc này.”
Kiều Huân siết chặt tay, móng tay đâm vào da thịt, nhưng cô không cảm thấy đau lắm.
Làm ầm với Lục Trạch ư?
Cô sẽ không làm vậy, không phải vì cô là một Lục phu nhân biết điều, mà vì cô không có quyền làm ầm lên.
Người vợ không được yêu, danh phận chỉ là hình thức
Cô nhìn vào màn pháo hoa rực rỡ, nhẹ nhàng nói “Bao nhiêu pháo hoa thế này, chắc tốn không ít tiền nhỉ?”
Thẩm Thanh không hiểu ý cô.
Kiều Huân cúi đầu, bắt đầu gọi điện thoại cho thư ký Tần.
Đêm khuya, quấy rầy giấc ngủ của người khác, luôn khiến người ta không vui.
Thư ký Tần đã ở bên Lục Trạch rất lâu, có vị trí đặc biệt, hơn nữa cô ta biết rằng Lục Trạch không quan tâm đến người vợ này, nên khi nghe về lý do Kiều Huân gọi, giọng của cô ta lạnh lùng và đầy áp lực.
“Lục phu nhân à, trước tiên cô cần đăng ký và để Lục tổng ký tên, sau đó mới lấy được tiền trong tấm séc.”
“Cũng giống như trang sức mà cô đang đeo, cũng phải đăng ký mới được sử dụng.”
“Lục phu nhân, cô hiểu ý tôi chứ?”
...
Kiều Huân cúp máy.
Cô lặng lẽ cúi đầu, một lúc sau, cô ngẩng lên nhìn vào hình ảnh của mình trong kính... và nhẹ nhàng nâng tay lên.
Ngón áp út mảnh mai của cô đeo nhẫn cưới kim cương.
Đây là thứ duy nhất trên người cô không cần phải đăng ký hay xin phép Lục Trạch hoặc thư ký của anh... Dù cô trở thành Lục phu nhân, nhưng thật đáng buồn
Kiều Huân ngơ ngác chớp mắt, rồi nhẹ nhàng nói “Con muốn bán nhẫn cưới ”
Thẩm Thanh sững sờ “Kiều Huân, con điên rồi sao?”
Kiều Huân chậm rãi quay lại, trong đại sảnh trống trải của đêm khuya, tiếng bước chân của cô nghe thật cô đơn... Đi được vài bước, Kiều Huân dừng lại, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết nói “Dì Thẩm, con rất tỉnh táo Chưa bao giờ con cảm thấy tỉnh táo như vậy cả.”
Cô muốn ly hôn với Lục Trạch.
…
Ba ngày sau, Lục Trạch trở về thành phố B.
Buổi tối, khi màn đêm dần buông xuống, chiếc xe sang bóng loáng từ từ tiến vào biệt thự và dừng lại, tắt máy.
Người tài xế mở cửa xe cho anh.
Lục Trạch bước xuống, đóng cửa sau lại và khi thấy tài xế định mang hành lý lên, anh nói khẽ “Để tôi tự mang lên.”
Vừa vào đến sảnh, người giúp việc trong nhà lập tức tiến đến chào đón “Mấy ngày trước, ba vợ ngài xảy ra chuyện nên tâm trạng của phu nhân không tốt, bây giờ đang ở trên lầu ạ ”
Lục Trạch đã biết về chuyện của nhà họ Kiềụ
Trong lòng anh cũng thấy hơi bực, anh xách hành lý lên lầu, mở cửa phòng ngủ đã thấy Kiều Huân đang ngồi trước bàn trang điểm, sắp xếp đồ đạc.
Lục Trạch đặt hành lý xuống, nới lỏng cà vạt rồi ngồi xuống mép giường nhìn vợ.
Sau khi kết hôn, Kiều Huân luôn thích làm việc nhà, sắp xếp và nướng bánh... Nếu không nhờ gương mặt và vóc dáng tuyệt đẹp của cô thì trong mắt Lục Trạch, cô cũng chẳng khác gì một người giúp việc cả.
Cả buổi, Kiều Huân không nói lời nào.
Lục Trạch sau chuyến công tác cũng khá mệt, thấy cô im lặng nên anh cũng chẳng muốn nói gì. Anh đi thẳng vào phòng thay đồ, lấy áo choàng tắm và vào phòng tắm. Trong lúc tắm, anh nghĩ với tính cách nhu mì của Kiều Huân, khi anh tắm xong thì có lẽ cô đã hết giận và giúp anh dọn hành lý rồi lại trở thành người vợ hiền dịu như trước.
Anh hoàn toàn chắc chắn về điều đó...
Vì vậy, khi anh bước ra khỏi phòng tắm và thấy chiếc vali vẫn nằm y nguyên, anh cảm thấy cần phải nói chuyện với cô.
Lục Trạch ngồi xuống ghế sofa, lấy tạm một cuốn tạp chí để đọc.
Một lúc sau, anh ngước lên nhìn cô và nói “Bệnh tình của ba em thế nào rồi? Chuyện tối hôm đó... anh đã trách mắng thư ký Tần rồi.”