⬅ Trước Tiếp ➡

Là giọng nói vừa vui mừng vừa sợ hãi của nam sinh, Bạch Tầm Âm sửng sốt, có chút kinh ngạc quay đầu, chưa gì đã nhìn thấy khuôn mặt tươi cười lộ ra hai cái răng nanh của Lục Dã.
Còn có… mấy người cả nam lần nữ ở phía sau cậu ta, Bạch Tầm Âm liếc mắt một cái đã chú ý thấy Dụ Lạc Ngâm bên trong đám ngươi.
Thật trùng hợp, cũng thật xui xẻo.
Dụ Lạc Ngâm mặc bộ đồ thoải mái, áo thun màu sợi đay và quần dài vàng nhạt, đơn giản lại phóng khoáng, chỉ cần đứng đó thôi là quanh người đã tản ra không khí mát mẻ không ít.
Chỉ là Bạch Tầm Âm cảm thấy có chút xấu hổ.
Cô cũng không muốn đang lúc đi bán hàng ở vỉa hè, gặp được người quen của mình.
Tuy rằng cũng không tính là quen mấy người này, người duy nhất có thể nói vài lời duy chỉ có mỗi Lục Dã trước mắt.
Bạch Tầm Âm hít sâu một hơi, ra vẻ bình tĩnh mỉm cười với Lục Dã, làm ra động tác giống như chào hỏi.
Lúc này A Mạc cũng đã thoát khỏi hai người đàn ông đang muốn dây dưa với mình, vội vàng chạy tới bên cạnh Bạch Tầm Âm, cảnh giác nhìn Lục Dã từ trên xuống dưới, “Âm Âm, cậu quen cậu ta sao?”
Bạch Tầm Âm gật gật, sợi tóc bên má nhẹ nhàng đong đưa, dáng vẻ cực kỳ ngoan ngoãn.
Dụ Lạc Ngâm đứng nhìn từ xa, trong phút chốc bỗng có loại cảm giác ‘tâm viên ý mã ’.
ý nói tâm tư xao động dễ mất kiểm soát
“Bạch Tầm Âm, các cậu ở đây để…” Lục Dã nhìn một vòng xung quanh, chần chừ hỏi, “Bày hàng vỉa hè?”
“Đúng vậy, sao nào?” A Mạc bất mãn với thần sắc của Lục Dã, nhướn mày thay Bạch Tầm Âm trả lời, “Bày hàng thì sao nào? Bọn tôi tự lực cánh sinh kiếm tiền không được à?”

Cô gái nhỏ này sao lại hung dữ thế chứ? Lục Dã nhìn A Mạc khí khái lại thanh tú trước mặt, có chút không nói nên lời.
“Lục Dã.” Dụ Lạc Ngâm từ trong đám người đi ra đứng ở ngay cạnh Lục Dã, cũng chính là đối diện Bạch Tầm Âm, ánh mắt cụp xuống nhìn chằm chằm thiếu nữ, nói chuyện với Lục Dã bên cạnh mang theo ý cười, “Gặp được bạn học đang buôn bán, không cổ vũ thì không ổn lắm đúng không?”
Bạch Tầm Âm khá mẫn cảm với ánh mắt của người khác, đương nhiên cũng chú ý tới Dụ Lạc Ngâm đang nhìn mình.
Nhưng cô không dám đối diện với đôi mắt đen như mực của cậu, giống như đà điểu cúi đầu nhìn mũi giày của mình – giống như những lời bọn họ nói không liên quan tới cô, cô không để bụng.
Chỉ là Dụ Lạc Ngâm vừa nói thế, Lục Dã bên cạnh đã ngầm hiểụ
Cậu ta nhìn thoáng qua Bạch Tầm Âm, hiểu rõ Dụ Lạc Ngâm muốn làm gì, mỉm cười nói với A Mạc ở bên cạnh, “Người đẹp à, cho tôi mua một trăm vòng nha.”
Duy trì tình bạn sao, cần thiết
“Một trăm?” Đôi mắt A Mạc sáng ngời, không hề nghĩ ngợi tiền trao cháo múc đưa vòng cho Lục Dã, “Mười tệ ”
Sau khi Lục Dã mua vòng xong thì đưa cho Dụ Lạc Ngâm, đối phương mỉm cười nhận lấy trong ánh mắt kinh ngạc của Bạch Tầm Âm.
Sau đó không nhanh không chậm đi tới trước quầy hường.
“Không phải chứ? Anh Dụ muốn chơi ném vòng à?” Lê Uyên thấy thế, nhịn không được phì cười, đồng tình liếc nhìn Bạch Tầm Âm, “Nó muốn bắt nạt con nhỏ câm à?”
Dụ Lạc Ngâm đi tập bắn súng cũng không trượt phát nào, vậy mà lại… tới chơi ném vòng?
Không phải gáo vàng múc nước thì là cái gì?


⬅ Trước Tiếp ➡